Rời viện U Lan, vừa đáp xuống đất, Lâm Nhất lập tức truyền âm cho Tiểu Băng Phượng.
"Có đấy, nhưng cụ thể ở đâu thì không chắc. Có thể trong viện U Lan, cũng có thể quanh đó, cũng có thể ở một bí cảnh nào đó", Tiểu Băng Phượng cười đáp.
"Vậy ... khác gì nói cho có?"
Lâm Nhất khẽ nhíu mày.
Bản thân viện U Lan đã rất rộng, đại điện vừa rồi chỉ là phần nổi của tảng băng. Nếu tính cả khu vực xung quanh nữa thì khỏi nói.
Mà nếu còn ở trong một bí cảnh nào đó thì đừng mơ tìm nổi.
"He he, lúc này phải phát huy bản sắc tra nam của ngươi chứ. Ngươi qua lại với Bạch Sơ Ảnh nhiều vào, viện U Lan nàng ta chắc chắn quen thuộc hơn ngươi", Tiểu Băng Phượng cười, vẻ trêu đùa.
Lâm Nhất không buồn đáp. Hôm nay hắn bị Tiểu Băng Phượng chơi cho một vố thê thảm.
Cuối cùng suýt nữa không chống nổi. Đánh chết hắn cũng chẳng ngờ Dạ Khuynh Thiên lại làm ra chuyện như vậy.
Trộm ngắm Thánh nữ tắm đã đành, còn giả gái, ẩn thân suốt nửa tháng.
Chẳng trách sau khi nhập tông, chẳng ai coi hắn ra gì, đệ tử bổn tông cũng tránh xa từ lâu.
"Đại sư huynh! Đại sư huynh!"
Vừa thấy Lâm Nhất đáp xuống, Trần Phong vội đuổi theo.
Lâm Nhất liếc qua: đệ tử Tử Lôi Phong khác đã giải tán hết, chỉ còn mình Trần Phong lẽo đẽo bám theo.
"Trần Phong, Chương Nhạc là ai?"
Hắn trước đó có nghe cái tên này, nhưng chẳng mấy để tâm. Dù sao người từng bắt nạt Dạ Khuynh Thiên ở Thiên Đạo Tông nhiều vô kể.
Nhưng cái tên Chương Nhạc xuất hiện quá dày đặc, Lâm Nhất dần ngửi ra chút bất thường.
Một năm trước, lúc Dạ Khuynh Thiên bị đuổi khỏi sơn môn, dường như kẻ này đã ra tay rất nặng.
Trần Phong ngạc nhiên liếc hắn: "Đại sư huynh, sao ngay cả Chương Nhạc mà sư huynh cũng không nhớ? Năm ngoái hắn suýt phế sư huynh đó".
Lâm Nhất đã chuẩn bị sẵn, thản nhiên nói: "Ta một năm nay quên nhiều người. Những chuyện khác đừng hỏi, ta hỏi gì cứ nói kỹ là được".
Thấy dáng vẻ thâm sâu khó lường của Lâm Nhất, Trần Phong lập tức kính sợ
hẳn
Một năm này Dạ Khuynh Thiên chắc chắn đã trải qua quá trình tu luyện khắc nghiệt kinh người, bằng không thực lực không thể tăng nhanh đến vậy.
Còn việc có phải người khác đóng giả Dạ Khuynh Thiên hay không, Trần Phong lại chẳng hề nghĩ tới.
Chủ yếu khí chất quá giống. Không chỉ Trần Phong, đệ tử các phong khác cũng chẳng ai nghĩ tới khả năng ấy.
"Đại sư huynh, Chương Nhạc là Thánh đồ của Đạo Dương Cung, trong số những người theo đuổi Bạch sư tỷ thì tính khí hắn là dữ dan nhất".
Trần Phong hạ giọng: "La Thừa thân với hắn lắm. Vừa rồi cố tình ra mặt, phần lớn cũng vì hắn".
Lâm Nhất hơi gật gù. Thánh đồ cũng tính là đệ tử thánh truyền, nhưng hai bên khác nhau rất nhiều.
Đệ tử Thánh truyền chỉ có tư cách nghe Thánh giả thuyết đạo.
Mà kiểu thuyết đạo ấy là cả trăm người ngồi nghe, may mắn lắm mới được chỉ điểm đôi câu riêng.
Còn Thánh đồ đa phần là thân truyền của Thánh giả, đãi ngộ khác một trời một vực.
"Chương Nhạc sư huynh trong đệ tử Thánh truyền của Đạo Dương Cung, thực lực có thể xếp mười hạng đầu, lại là đích hệ của Thánh Cổ thế gia, thiên tư lẫn thân thế đều rất bất phàm", Trần Phong giải thích thêm.
"Nhưng su huynh yên tam, hiện han không co ở Thiên Đạo Tông ... " Trần Phong vội bổ sung.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!