Chắc chan không tranh khỏi cảnh bị sỉ nhuc trước mặt mọi người. La Thừa vừa nãy còn nói, Dạ Khuynh Thiên từng quỳ xuống cầu xin, nói ra bao lời nhục nhã.
Lâm Nhất thở dài. Gã này thực ra cũng khá thảm.
"Ngươi về trước đi, ta đi dạo một vòng".
"Sư huynh còn nhớ đường về Tử Lôi Phong chứ?" Trần Phong dò hỏi.
"Đương nhiên nhớ".
Đuổi Trần Phong đi, Lâm Nhất một mình dạo quanh Thiên Đạo Tông.
Trong đem, Thiên Đạo Tong có hai thần sơn cực kỳ hùng vĩ, đo là Thiên Kiếm Sơn và Đạo Kiếm Sơn.
Trước khi tới đây, hắn đã nghe chuyện về hai thanh kiếm và hai ngọn núi này.
Tương truyền, cả hai thần sơn đều do thần cốt của cổ Kiếm Thần hóa thành, còn hai thanh kiếm là bội kiếm của hai vị Kiếm Thần khi còn sống.
Chỉ có điều lời đồn quá hão huyền. Dù là Thiên Kiếm hay Đạo Kiếm, đã mấy nghìn năm chưa từng xuất vỏ.
Chung co thuc su ton tai hay khong con kho noi, huong ho co Kiem Than lại càng mông lung.
Ngay trong thời kì thịnh thế hoàng kim thượng cổ, Thiên Đạo Tông đã tồn tại. Nếu cổ Kiếm Thần là thật, thời đại ấy hẳn còn xa xưa hơn nữa.
Tiểu Băng Phượng tự xưng ngủ mười vạn năm, đặt trước hai vị cổ Kiếm Thần này cũng chẳng đáng nhắc tới.
Thiên Âm Cung và Đạo Dương Cung, với tư cách là hai cung mạnh nhất của Thiên Đạo Tông, mỗi bên chiếm giữ một thần sơn.
Tu luyện trên thần son có đủ mọi lợi ích.
Dĩ nhiên viện U Lan, viện Thánh Linh và viện Huyền Nữ cũng chiếm cứ những nơi đặc thù riêng.
Người tu luyện ở đó, thu hoạch không kém gì hai thần sơn.
Lâm Nhất ngước nhìn về phía Thiên Kiếm Sơn và Đạo Kiếm Sơn. Bóng dáng khong lo ẩn trong đem, muon nhìn ro toan canh hoan toan không thể.
Cả hai thần sơn đều sừng sững vô song, dãy núi liên miên, chóp núi vươn thẳng, đỉnh này cao hơn đỉnh kia.
'Lâm Nhất, Thiên Đạo Tông không đơn giản đâu. Đã tồn tại từ thời viễn cổ. Trong ký ức của Bổn Đế, Thiên Đạo Tông đáng lẽ có ba thần sơn, ba thanh kiếm!"
Giọng Tiểu Băng Phượng chầm chậm vang lên.
"Vậy thanh còn lại đâu?"
"Không biết. Năm xưa Kiếm Thánh Tử Diên đến Thiên Đạo Tông rất nhiều lần. Tương truyền vị Thần Tổ kia cũng từng đích thân tới đây không ít lần".
Tiểu Băng Phượng nói tiếp: "Tên tông môn không thể đặt bừa. Dám lấy hai chữ Thiên Đạo để lập tông, lại còn trường tồn cùng thế gian, bản thân chuyện này đã rất kỳ lạ".
Lâm Nhat vuot cam: "Tong mon nay co nhieu bí mật thật".
Vút!
Từ trong viện U Lan bỗng vọt ra một bóng trắng, lặng như không, bay về phía
xa.
Là một nữ tử áo trắng, không rõ dung mạo, không dò được tu vi, quỷ mị đến rợn người.
Lâm Nhất hiếu kỳ, vận Thiên Khung Kiếm Ý quét tới.
Âm!
Thiên Khung Kiếm Ý còn chưa tới gần đã bị chấn ngược trở về. Lâm Nhất đau đến suýt bật kêu thành tiếng.
Đáng sợ thật!
Sắc mặt hắn tái nhợt, giật mình không nhẹ.
"Qua đó xem thử".
Tiểu Băng Phượng giục một tiếng càng khiến Lâm Nhất tò mò. Đối phương bay trên trời, hắn lặng lẽ bám theo dưới đất.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!