Trong tế đàn, ngư long màu vàng tượng trưng cho truyền thừa Thiên Kiếm, phun ra ngụm Thánh Hỏa màu vàng to bằng nắm tay.
Vù vù!
Ngọn Thánh Hỏa màu vàng này gào thét lao tới, chớp mắt đã rơi xuống trên người Trần Tuấn của cung Đạo Dương.
"Lửa Thánh Tôn!”
"Sư huynh Trần Tuấn lấy được lửa Thánh Tôn, cuối cùng buổi lễ sắc phong lần này cũng xuất hiện thiên tài trăm năm khó gặp!"
"Mau nhìn, kiếm ý của sư huynh Trần Tuấn đột phá rồi!"
Trong chốc lát, bốn phương kinh hô, mọi ánh mắt đều tập trung lên người Trần Tuấn.
Bán Bộ Thiên Khung Kiếm Ý của y, ngay trong khoảnh khắc này, phá vỡ xiềng xích, thăng cấp thành Thiên Khung Kiếm Ý hoàn chỉnh.
Vô tận chỗ tốt của lửa Thánh Tôn, lập tức được bộc lộ ra.
Chưa hết!
Tu vi võ đạo của y từ cảnh giới Tử Huyền tầng bốn, lập tức đột phá, đạt tới cảnh giới Tử Huyền tầng năm.
Ngay trước mắt mọi người, kiếm ý, tu vi đồng thời đột phá, có thể nói là một bước lên trời, chấn động toàn trường.
Vút
Trần Tuấn mở mắt ra, phong mang trong ánh mắt lộ rõ, trên mặt tràn đầy nụ cười, khí thế hăng hái.
"Thiên Khung Kiếm Ý, đây chính là Thiên Khung Kiếm Ý hoàn chỉnh sao?"
Trong lòng Trần Tuấn thầm nghĩ, chẳng trách vừa rồi tên kia có thể mạnh mẽ đánh bại ta như vậy.
Bán Bộ Thiên Khung và Thiên Khung hoàn chỉnh, quả thực khác nhau một trời một vực.
Nhưng mà ... Hiện tại ta cũng đã là Thiên Khung rồi, tu vi còn đột phá nữa.
Dạ Khuynh Thiên, ngươi còn lấy cái gì để đấu với ta?
"Đệ tử Thánh truyền Đạo Dương Tông Trần Tuấn, đa tạ tổ sư ban đạo!" Trần Tuấn quỳ gối, hướng về phía tế đàn lạy ba lần.
Sau đó mới sải bước rời đi, y đắc ý mãn nguyện, bước đi thẳng tắp, phong mang như kiếm.
Khi đi ngang qua đám đệ tử nội môn Tử Lôi Phong, Trần Tuấn bỗng dừng chân, ngẩng đầu nói: "Chờ lát nữa ngộ đạo kết thúc, ta sẽ giao đấu với Dạ Khuynh Thiên, chẳng phải chỉ là Thiên Khung Kiếm Ý thôi sao, Trần Tuấn ta cũng đã có rồi.
Đám người Tử Lôi Phong, bao gồm cả Trần Phong, tất cả đều chùn bước, cúi đầu không dám đối diện ánh mắt y.
“Hừ, đám phế vật."
Trần Tuấn liếc nhìn đám người Tử Lôi Phong đang cúi đầu, vẻ mặt lạnh lùng, trong mắt lóe lên vẻ khinh thường, rồi mới xoay người rời đi.
Đợi y đi rồi, đám người Trần Phong mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!