"Giữa ngươi và ta, thù hận lớn lắm."
Lâm Nhất bẻ cành cây xuống, chát, lời vừa dứt lập tức quất lên mặt Chương Nhạc.
Trên mặt gã lập tức xuất hiện vết máu, Chương Nhạc đau đến kêu thảm, không ngừng lăn lộn trên mặt đất.
Chát!
Lâm Nhất không để ý đến gã, coi cành cây như roi, tiếp tục quất lên người đối phương.
Chát! Chát! Chát!
Chẳng bao lâu, Chương Nhạc đã bị quất đến máu me đầm đìa, toàn bộ áo thánh đều bị nhuộm thành màu đỏ máu.
Nhưng những vết thương này đều không phải chí mạng, quất lên người, mỗi roi đều đau đớn đến sống không bằng chết.
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa ... ”
Chương Nhạc vô cùng thê thảm, ôm đầu lăn lộn trên đất, giọng nói kèm theo tiếng khóc nức nở.
Gã lớn từng này, chưa từng bị ai sỉ nhục như vậy, cang chưa từng nếm trải sự tra tấn đau đớn thế này.
Từ xưa đến nay Lâm Nhất giết người luôn dứt khoát, có thể một kiếm giải quyết thì tuyệt đối không ra kiếm thứ hai.
Nhưng Chương Nhạc thật sự khiến hắn cảm thấy, không xứng!
"Đau không? Ta chỉ lấy cách của người trả cho người thôi, khi trước ngươi sỉ nhục Dạ Khuynh Thiên, có từng nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay không?"
Lâm Nhất lạnh lùng quát hỏi, sau đó ra tay quất thêm.
Dạ Khuynh Thiên thật sự đã chết rồi, đối phương nói là tẩu hỏa nhập ma mà chết, e rằng là bị tức chết.
Cho dù không noi đen chuyen ban ngày đối phương tung tin đồn về Hân Nghiên, Lâm Nhất đã lấy thân phận Dạ Khuynh Thiên đến đây, thì món nợ này cũng nên tính với đối phương.
"Ngươi là Dạ Khuynh Thiên, không đúng, ngươi không phải Dạ Khuynh Thiên ... "
Chương Nhạc bỗng nhiên giật mình, sau đó rất nhanh phủ định, tuyệt đối không phải Dạ Khuynh Thiên, tên khốn kia tuyệt đối không dám làm vậy.
Chát!
Câu trả lời cho gã là roi, mặt Lâm Nhất không biểu cảm, quất hơn một trăm
roi.
Mỗi khi đối phương sắp ngất đi, trở tay quất roi, quất đối phương tỉnh dậy.
"Ngươi là tên điên, ngươi giết ta đi ... Ngươi giết ta đi ... " Chương Nhạc thều thào nói.
“Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi."
Lâm Nhất quất thêm roi nữa, cành cây trong tay lập tức vỡ nát.
Lần này Chương Nhạc không thể chịu nổi, cả người ngất lịm đi, không còn bất kỳ động tĩnh nào.
“Chết rồi à?"
Tiểu Băng Phượng đi đến đá.
"Chưa."
Lâm Nhất khẽ nói.
"Giờ phải làm sao, cứ ném gã ở đây sao?" Tiểu Băng Phượng nói.
"Như vậy quá dễ cho gã rồi, không phải gã thích coi người khác là trò cười sao, sau ngày mai, ta sẽ để gã trở thành trò cười lớn nhất của Thiên Đạo Tông."
Lâm Nhất thản nhiên nói, hắn đã sớm nghĩ xong cách đối phó người này.
"Trước tiên đưa gã đến trước sơn môn của viện Huyền Nữ."
Lâm Nhất xách Chương Nhạc mềm nhũn lên, Tiểu Băng Phượng vội vàng theo sau, không biết Lâm Nhất định làm gì.
Đến sơn môn của viện Huyền Nữ, Lâm Nhất tìm cái cây, quan sát rồi nói: “Ngươi đừng nhìn, xoay người đi."
"Không, bổn Đế muốn xem!" Tiểu Băng Phượng tò mò nói.
Nhưng chỉ nhìn qua, mặt Tiểu Băng Phượng đã đỏ bừng, Lâm Nhất đã lột sạch quần áo của Chương Nhạc.
Ngoại trừ phía trước thân dưới còn chừa một mảnh vải, những chỗ khác đều trần trụi hết, hơn nửa cái mông đều lộ ra ngoài.
"Ngươi thật ghê tởm." Tiểu Băng Phượng đỏ mặt, vội vàng nhắm chặt mắt, nhưng chẳng bao lâu sau vẫn lén mở ra khe nhỏ.
Lâm Nhất lấy dây thừng ra, trói hai tay gã với nhau, đầu kia thì buộc lên canh cây, treo cao lên.
Tiểu Băng Phượng phản ứng, cười nói: "Tên này thật xấu xa, như vậy còn tàn nhẫn hơn giết gã, đợi sáng ngày mai, cả Thiên Đạo Tông đều sẽ biết."
Chưa xong, Lâm Nhất lấy bút mực ra, suy nghĩ xem nên viết gì lên lưng gã.
"Ta có tội, ta không nên nhìn trộm ... "
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!