Nếu gã cứ cứng miệng không nói, may ra còn le lói một tia hy vọng gỡ gạc. Nhưng chỉ cần nói ra, chuyện này lập tức sẽ thành trò cười cho thiên hạ.
Nặng nhẹ thế nào người ngoài chưa chắc rõ, nhưng Chương Nhạc thì biết rõ như ban ngày.
Nói sao đây?
Lẽ nào thật sự phải nói trắng ra là Bạch Sơ Ánh hẹn gặp, gã bị dục vọng che mờ đầu óc rồi bị người ta sỉ nhục một trận?
Nhưng rất nhiều chuyện đâu đến lượt gã làm chủ.
"Chương Nhạc rốt cuộc đã làm cái gì vậy?"
"Lắp ba lắp bắp như thế, chắc chắn là có vấn đề ... "
"Thú vị đấy, xem ra chuyện này còn có ẩn tình".
Dưới áp lực của hai vị Thánh trưởng lão, Chương Nhạc vẫn nhất quyết không hé nửa lời, việc này lập tức khơi dậy lòng hiếu kỳ của tất cả mọi người có mặt.
Lâm Nhất đưa tay che miệng, cố gắng kìm cho mình khỏi cười quá lộ.
Ánh mắt hắn đảo một vòng, dừng lại ở khu vực đệ tử của viện U Lan, rồi mắt bỗng sáng lên, vẻ mặt trở nên đầy ý trêu chọc.
Đến khi hạ tay xuống, khóe môi hắn lại không nhịn được mà nhếch lên lần nữa
Trong đám người đó, hắn đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, chính là Bạch Sơ Ảnh, chẳng biết nàng ta đã âm thầm đến từ lúc nào.
Nha đầu này vẫn xinh đẹp như trước, mái tóc dài tung bay, ngũ quan tinh xảo như ngọc, đôi mắt đẹp trong veo, làn da mịn màng trắng nõn.
Nàng ta chưa chắc đã được tính là tuyệt thế dung nhan, nhưng cái khí chất trong suốt như bạch ngọc ấy khiến người ta cảm thấy đay la vẻ đẹp ma pham nhân trên đời khó bì kịp.
"Đại sư huynh, mắt huynh tinh thật đấy, đệ còn chẳng phát hiện Thánh nữ U Lan đã đến rồi", Trần Phong đứng bên cạnh cười hì hì.
Lâm Nhất ho nhẹ hai tiếng, vội vàng thu ánh mắt về.
"Đại sư huynh, huynh nói xem rốt cuộc Chương Nhạc đã làm gì vậy?", Trần Phong hiếu kỳ hỏi.
Lâm Nhất cười, vẻ mặt đầy ý vị: "Ai mà biết được?"
Bốp!
Đúng lúc này, Đồ U Đại Thánh lại vung thêm một cái tát.
Chương Nhạc đang quỳ trên đất lập tức bị tạt bay ra ngoài, hai má sưng vù như đầu heo.
"Đêm qua rốt cuộc ngươi đã làm gì, khai thật một chữ cũng không được giấu!"
Thấy Chương Nhạc mãi vẫn không chịu mở miệng, Đồ U Đại Thánh nổi trận lôi đình.
Chương Nhạc nghẹn ngào, giọng như sắp khóc: "Sư tôn, chuyện này đệ tử thật sự không thể nói trước mặt đông người, chờ về cung rồi đệ tử nhất định sẽ bẩm rõ. Xin sư tôn che chở cho đệ tử một lần!"
Gã nói xong liền dập đầu xuống đất, liên tục ba cái, trán đập mạnh đến nỗi bật cả máu.
Đồ U trong lòng hơi xót xa, nói: "Tĩnh Trần Đại Thánh, hay là để ta đưa nó về trước. Bổn Thánh xin thề, chuyện này nhất định sẽ cho viện Huyền Nữ một lời giải thích, dù sao Chương Nhạc cũng là đồ đệ của ta".
Tĩnh Trần Đại Thánh trầm ngâm không nói, hồi lâu mới chậm rãi mở miệng: "Là đồ đệ của ông thì đã sao? Hôm nay chuyện xảy ra ở viện Huyền Nữ, ầm ĩ đến trên dưới đều biết, vậy thì nhất định phải nói rõ ràng trước mặt mọi người. Bây giờ không nói rõ, sau này thị phi sẽ không dứt, viện Huyền Nữ ta sao có thể để kẻ khác đứng sau lưng chỉ trỏ buông lời bậy bạ!"
Sắc mặt Đồ U Thánh Tôn chợt trầm xuống, Tĩnh Trần Đại Thánh quả thực là không nể mặt ông ta chút nào. Nếu chuyện này có thể nói ra được thì Chương Nhạc đã sớm nói rồi.
'Chuyện này coi như ta nợ Đại Thánh một ân tình, không biết Đại Thánh có thể linh động một chút không?"
Đồ U cố nén lửa giận, xem như đã hoàn toàn hạ mình.
Tĩnh Trần Đại Thánh bỗng bật cười: "Đồ U, e là ông còn chưa biết, đồ đệ nhà ông ngày hôm qua, ngay tại thịnh điển sắc phong đã dám công khai bôi nhọ đệ tử của ta. Hôm nay ta không đánh chết hắn tại chỗ, đã là nể mặt ông lắm rồi!"