Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương Nhạc ngồi bệt trên mặt đất, mặt mui xám ngoét như tro. Sự xuất hiện của Kình Thiên Đan khiến sắc mặt gã khó coi đến cực điểm.

Đồ U Thánh Tôn nắm chặt Kinh Thiên Đan, giận đến mức cơ thể run bần bật, gò má cũng khẽ co giật, hận không thể lập tức chém chết Chương Nhạc tại chỗ.

Đối diện lời chất vấn của Lâm Nhất, mặt Đồ U Thánh Tôn đen kịt lại, lạnh băng nhìn Lâm Nhất nói:

"Dạ Khuynh Thiên, ngươi có biết Long Vận Đại Thánh có thân phận như thế nào không? Ngươi hết lần này đến lần khác bôi nhọ người ta, đúng là chán sống rồi phải không? Hiện giờ ta có thể thay Long Vân Đại Thánh chém chết ngươi ngay!

Mọi người nghe vậy, sắc mặt đều biến sắc. Nếu Đồ U Thánh Tôn thật sự nổi giận, chém chết Dạ Khuynh Thiên ngay tại chỗ thì cũng không ai nói được gì. Có chết cũng là chết oan chết uổng.

Đùa thì là đùa, nhưng ai dám tuỳ tiện giỡn mặt một vị Đại Thánh.

Thế nhưng Lâm Nhất lại chẳng hề hoảng hốt, nhìn Đồ U Thánh Tôn mỉm cười đáp:

"Ta nói những lời này, Long Vân Đại Thánh có trách phạt hay không thì ta không dám chắc. Nhưng nếu ông chém chết ta, Long Vận Đại Thánh nhất định sẽ không bỏ qua cho ông".

"Ngươi có ý gì?" Đồ U Thánh Tôn lạnh lùng hỏi.

Lâm Nhất nhạt giọng cười:

"Thật không dám giấu, tại hạ giờ đã là đệ tử thân truyền mà Long Vân Đại Thánh đích thân chỉ định, chỉ đợi Thanh Hà Kiếm Thánh trở về là có thể chính thức bai sư"

Lời này vừa thốt ra, trong đầu mọi người như có sét đánh ngang tai, sắc mặt đồng loạt biến đổi.

Sao có thể như vậy được?

Lâm Nhất vừa mới tấn thăng làm đệ tử Thánh Truyền, sao lại được Đại Thánh thu làm thân truyền, hơn nữa danh tiếng hắn còn tệ đến vậy.

Thân truyền của Đại Thánh, thế chẳng phải Dạ Khuynh Thiên sắp một bước lên trời rồi sao?

Thật hay giả?

Đám người đều bán tín bán nghi, ngay cả Đồ U Thánh Tôn và Tĩnh Trần Đại Thánh vẻ mặt cũng tràn đầy nghi hoặc.

Lâm Nhất cũng không nhiều lời, trực tiếp lấy một tấm lệnh bài ra.

"Đây là thánh lệnh của đệ tử thân truyền. Hiện tại ta chỉ mới là đệ tử ký danh, nhung dua vao lenh bai nay đa co the huong đai ngo than truyen. Đồ U Thanh Ton hẳn là nhận ra được lệnh bài này", Lâm Nhất mỉm cười, chậm rãi nói.

"Cái này ... sao có thể!"

Đồ U Thánh Tôn kinh ngạc tột độ, cơn giận vừa rồi còn muốn chém chết Dạ Khuynh Thiên trong nháy mắt lập tức tắt ngóm, cả người ngây dại.

"Đồ U Thánh Tôn, vẫn là để đồ đệ ông tự mình giải thích đi. Lén nhìn sư tôn ta tắm, còn mang cả Kình Thiên Đan theo là có ý gì? Muốn giở trò đồi bại với sư tôn ta sao?"

Khoé môi Lâm Nhất khẽ nhếch lên, trong mắt hiện ra tia ngông cuồng, đem bản tính ngang ngược của Dạ Khuynh Thiên bộc lộ triệt để.

Đồ U Thánh Tôn bị ép đến mức mặt đỏ như gan lợn, nắm Kình Thiên Đan mà chỉ cảm thấy mặt mũi nóng rát.

Đường đường một Thánh Tôn, hôm nay lại bị một tiểu bối dồn đến nông nỗi này.

Thật tức chết mà!

Đồ U Thánh Tôn cố sức đè nén lửa giận, một lúc lâu mới nói:

"Dạ Khuynh Thiên, chuyện hôm nay lão phu nhất định sẽ trả lại sự trong sạch cho sư tôn ngươi. Nếu đúng là đồ đệ ta bị ma xui quỷ khiến, lão phu nhất định sẽ xử trí công bằng".

Lâm Nhất cười nhẹ, nhạt giọng đáp:

"Vậy ta chờ ông xử trí công bằng. Đó là chính ông tự nói đấy!"

Tĩnh Trần Đại Thánh cau mày:

"Đồ U, ông đôi co với một tiểu bối thì được gì. Mau hỏi hắn xem mang theo Kình Thiên Đan là để làm gì. Thật sự không được thì gọi thẳng Long Vân Đại Thánh tới, hỏi cho rõ ràng".

Gọi Long Vân Đại Thánh tới?

Khoé miệng Đồ U giật giật. Đến lúc đó Chương Nhạc chẳng phải sẽ bị chém chết ngay lập tức sao.

"Chương Nhạc, rốt cuộc đêm qua đã xảy ra chuyen gì? Còn cả Kinh Thiên Đan này nữa, ngươi phải nói rõ từng chữ một cho ta nghe!"

Đồ U Thánh Tôn quát lớn:

"Nếu thật sự để Long Vân Đại Thánh đến đây, thì dù ngươi có chín cái mạng cũng không đủ để chết, không ai cứu được ngươi đâu".

"Sư tôn, đồ nhi thật sự không thể nói ... "

Chương Nhạc ngồi bệt trên đất, muốn khóc mà khóc không ra.

"Ngươi còn không nói?"

Đồ U Thánh Tôn thực sự nổi giận, sắc mặt lạnh lẽo:

"Ngươi cho rang ngươi không nói thì không có cách nào biết rõ chân tướng sao? Bây giờ tự mình nói, còn giữ lại được chút mặt mũi. Đại Thánh nếu rút hồn đoạt phách ngươi, thì đừng nói chuyện đêm qua, cả đời ngươi làm những chuyện gì đều sẽ hiện rõ ràng trước mặt người ta. Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, mau

Chương Nhạc lập tức hoảng loạn, hoàn toàn không còn giữ nổi bình tĩnh.

Thủ đoạn của Đại Thánh gã đương nhiên hiểu rõ, đừng nói đến Đại Thánh, tùy tiện một vị Thánh Quân cũng có cả trăm biện pháp khiến gã mở miệng.

Hắn cứng miệng đến giờ, chẳng qua vẫn còn ôm chút hy vọng với Đồ U Thánh Tôn, muốn sư tôn ra mặt bảo vệ mình.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!