"Cho nên ngươi mới mang Kình Thiên Đan theo ra ngoài?"
"Vâng".
Chương Nhạc khẽ gật đầu, rồi chợt phát hiện người hỏi là Dạ Khuynh Thiên.
Gã ngẩng phắt đầu lên, trông thấy dáng vẻ cười híp mắt của đối phương, lập tức tức đến phát điên.
"Sư tôn, không phải vậy ... "
Chương Nhạc chẳng còn để ý được gì nữa, vội vàng giải thích với Đồ U Thánh Tôn.
Đồ U Thánh Tôn sững sờ tại chỗ, lập tức hiểu ra đã xảy ra chuyện gì. Tiểu tử này mười phần mười là bị dục vọng làm mờ mắt, bị người ta giăng bẫy.
Nhưng đường đường một Thánh đồ lại mắc phải cái bẫy hạ lưu như vậy, còn ôm theo Kình Thiên Đan ra cửa, bảo mặt mũi ông ta biết để đâu?
Âm!
Đám người trước sơn môn đều ngây dại, ngay sau đó toàn hiện trường lập tức bùng nổ những tiếng bàn tán ồn ào, ai nấy đều trợn tròn mắt.
Vốn cho rằng chuyện này chẳng liên quan đến mình, Bạch Sơ Ảnh cũng ngẩn người, đôi mắt đẹp lập tức lạnh đi, chứa đầy sát ý nhìn sang.
"Chương Nhạc, ngươi nói bậy cái gì đấy, sư tỷ nhà chúng ta sao có thể để ý đến ngươi!"
"Tên cẩu tạp chủng này, không soi gương kỹ xem mình là cái thứ gì mà dám nói Bạch sư tỷ hẹn ngươi cùng hoan lạc? Lời này mà ngươi cũng dám nói ra miệng à!"
"Ngươi dám bôi nhọ sư tỷ bọn ta, coi viện U Lan dễ bắt nạt chắc? Chúng ta lập tức bẩm báo Thiên Tuyền Kiếm Thánh, giết chết tên dâm tặc nhà ngươi!"
Đệ tử viện U Lan lập tức nổ tung, ai nấy đều giận sôi máu, Bạch Sơ Ánh mặt mày cũng u ám.
Đệ tử khắp núi gần như muốn ùa hết qua bên này, Chương Nhạc sợ đến giật nảy mình, vội vàng nói:
"Đệ tử biết sai rồi, sau đó đệ tử mới biết, Bạch sư tỷ tuyệt đối không thể viết ra những lời như vậy. Lúc ấy đệ tử hồ đồ, mới phạm phải sai lầm này".
Đồ U Thánh Tôn lạnh lùng cười:
"Tốt cho một câu 'khi đó hồ đồ'. Ta lại thấy người ta nói đúng đấy, ngươi soi lại mình xem, đừng nói U Lan Thánh Nữ, có ai để mắt đến ngươi không? Còn 'trăng lên đầu ngọn liễu, hẹn người sau hoàng hôn' nữa chứ. Heo còn chẳng tin, thế mà ngươi lại tin thật được!"
Đồ U Thánh Tôn ngoài mặt quở trách, nhưng cũng là đang cố ý bảo vệ Chương Nhạc, hoa giải lửa giận của đám người viện U Lan.
Bằng không, chuyện này mà truyền đến tai Thiên Tuyền Kiếm Thánh, nhất định khó mà ăn nói.
"Còn không mau quỳ xuống xin lỗi U Lan Thánh Nữ!" Đồ U Thánh Tôn quát.
Chương Nhạc vội vàng quỳ xuống dập đầu, liên tục nhận sai.
"Không cần. Chuyện trong Đạo Dương Cung các ngươi, tự mình lo lấy, đừng có chạy ra ngoài mất mặt nữa là được".
Bạch Sơ Ảnh lạnh nhạt, không buồn liếc Chương Nhạc thêm một cái.
Nhưng đám đệ tử viện U Lan thì giận không thể tả, mắng Chương Nhạc đến chó má không bằng.
"Sau đó thì sao?"
Đồ U Thánh Tôn hỏi tiếp.
"Sau đó đồ nhi bị người ta phục kích, kẻ cầm đầu là một người đeo mặt nạ, còn có một con mèo, với một bé gái".
Chương Nhạc tiếp tục nói:
"Nhưng chủ yếu ra tay vẫn là con mèo với bé gái kia. Con bé đó cực kỳ khủng khiếp, một chưong thoi đa đanh đồ nhi trong thương. Con meo kia nhìn thì bình thường, thực tế một vuốt nữa là gần như đập chết đồ nhi rồi".
Phụt!
Lời gẫ còn chưa dứt đã khiến xung quanh vang lên một tràng cười lớn.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!