Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương Nhạc nằm trên mặt đất, sắc mặt đột nhiên thay đổi, sợ hãi đến mức run lẩy bẩy.

Vẻ mặt Đồ U Thánh Tôn trở nên nghiêm trọng, lần đầu tiên thật sự nghiêm túc đánh giá Lâm Nhất, trong đôi mắt dâng lên ánh sáng sâu thẳm.

Xem như ông ta đã nhìn ra, bề ngoài thằng nhóc này trông chẳng đứng đắn chút nào, nhưng trên thực tế đã sớm quyết định xong xuôi.

Bản thân ông ta từng bước vào cái bẫy của đối phương, ngay từ đầu đối phương đã không định buông tha cho Chương Nhạc.

"Bổn Thánh không hiểu ý của ngươi." Đồ U Thánh Tôn trầm giọng nói.

Lâm Nhất thản nhiên nói: "Không hiểu sao? Ta nói thêm lần nữa là được, ngày đó gã đối đãi với ta thế nào, hôm nay ta đối đãi với gã như vậy, nếu không thì chuyện hôm nay chưa xong!"

Sắc mặt Đồ U Thánh Tôn tối sầm, nói: "Dạ Khuynh Thiên, chuyện hôm nay, chẳng lẽ là do ngươi bày ra?”

Lâm Nhất cưoi noi: "Thanh Ton that sự coi trọng ta, dù sao đo đệ nhà ông cũng là tu vi Niết Bàn tầng ba, một bàn tay cũng có thể bóp chết ta. Nhưng cũng khó nói ... ”

Hắn nói đến đây thì dừng, giơ tay cười nói: "Dù sao gã cũng đã nói rồi, là bị con mèo đánh bị thương, còn không bằng chó mèo, e rằng cũng chỉ là có danh mà không có thực."

Khóe miệng Đồ U Thánh Tôn khẽ giật, sau ngày hôm nay, đồ đệ của mình đến cả con mèo cũng không bằng, sợ là sẽ bị mọi người biết.

"Chương Nhạc, còn không mau dập đầu nhận lỗi với Dạ Khuynh Thiên!" Đồ U Thánh Tôn lười quản thêm nữa.

"Sư tôn ... Sư tôn ... "

Chương Nhạc hoảng loạn bất an, hướng về phía Đồ U Thánh Tôn khóc lóc nói: "Sư tôn, lần này con quỳ lạy, sau này làm sao còn chỗ đứng trong Thiên Đạo Tông?"

Đồ U Thánh Tôn không nhịn được tức đến bật cười, nói: "Chuyện hôm nay, con còn cảm thấy thiếu người ta cái quỳ này sao? Sao trước kia lão phu không phát hiện ra, con ngu xuẩn đến vậy, thật sự để hắn mời Long Vận Đại Thánh đến, con có muốn quỳ cũng không kịp!”

Chương Nhạc nghe vậy, sắc mặt xám như tro tàn, không còn chút máu nào.

Chỉ cảm thấy như năm tiếng sét đánh vào người, hồn bay phách lạc, gã giãy giụa hướng về phía Lâm Nhất.

Hồi lâu ra, phịch, gã quỳ sụp xuống đất, sau đó mạnh mẽ dập đầu xuống.

"Dạ Khuynh Thiên, chuyện ngày đó Chương mỗ biết sai rồi, xin tha cho ta!"

Đầu gã dán xuống đất không dám ngẩng lên, tim như đang rỉ máu, năm ngón tay cào trên mặt đất tạo thành những vệt máu sâu hoắm.

Gã quá hận!

Phế vật như chó ngày đó, vậy mà trở thành Thánh đồ, còn khiến gã phải quỳ xuống cầu xin trước mặt mọi người.

Sự sỉ nhục như vậy còn khó chịu hơn cả giết chết gã, khiến gã đau khổ không muốn sống, cực kỳ khó chịu.

Bốn phía yên tĩnh, không có bất kỳ ai phát ra tiếng động, tất cả đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc đến ngây người.

Ai có thể ngờ được chỉ mới qua một đêm, Chương Nhạc hôm qua còn hung hăng càn quấy trước tế đàn, hôm nay đã phải quỳ sụp trước mặt Lâm Nhất.

Rất nhiều người không khỏi nhớ, lời mà Dạ Khuynh Thiên đã nói trước khi rời đi ngày hôm qua, Chương Nhạc, hãy nhớ kỹ lời ngươi nói hôm nay.

Tất cả chuyện này quá trùng hợp!

Nhưng nếu không phải trùng hợp, vậy thì Dạ Khuynh Thiên này không khỏi quá đáng sợ, nghĩ thôi cũng khiến da đầu tê dại.

"Tha cho ngươi? Ngươi nghĩ cũng thật ngây thơ, ngày đó ngươi đối đai với ta thế nào, hôm nay ta đối đãi với ngươi như vậy, đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi!”

Sắc mặt Lâm Nhất đột nhiên trầm xuống, nhấc chân đá mạnh hất Chương Nhạc văng lên.

Ầm

Thân thể Chương Nhạc vốn đã bị thương nặng, lập tức như tảng đá, hung hăng va vào cây cổ thụ Chống Trời.

Phụt!

Chương Nhạc phun ra ngụm máu, cả người mềm nhũn dựa vào cây cổ thụ, phát ra tiếng kêu vô cùng đau đớn.

"Dạ Khuynh Thiên, ngươi tiến thêm bước nữa là không thể quay đầu đâu!”

Ngay lúc Lâm Nhất chuẩn bị ra tay, giong noi của Đồ U Thánh Tôn truyền đến, kèm theo uy hiếp.

"Ta còn có thể quay đầu sao?"

Lâm Nhất không quay người, cười khổ nói: "Một năm trước, ta bị người này đánh bị thương nặng đến chết, khi bò ra khỏi Thiên Đạo Tông thì đã không thể quay đầu rồi. Đồ U Thánh Tôn cũng không cần quá lo lắng, gã đối đãi với ta thế nào, ta đối đãi với gã như vậy, tuyệt đối không vượt quá giới hạn. Một năm trước ông lạnh lùng đứng nhìn, một năm sau, nhìn thêm lần nữa thì đã sao!"

Vù!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!