Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Lời thề của Lâm Nhất rất nặng, gần như là tự cắt đứt đường lui.

Nhất là hắn còn là kiếm khách, nếu vi phạm lời thề này, trăm phần trăm sẽ gây ra phản phệ.

Cho dù không thật sự bị năm tia sét đánh trúng, cũng sẽ gieo xuống tâm ma, nặng thì tẩu hỏa nhập ma mà chết.

Nhẹ hơn thì cũng sẽ tự giam mình tại chỗ, giống như Kiếm Kinh Thiên bị kẹt trong Phù Vân Kiếm Tông không thể xuất thế.

Bạch Sơ Ảnh lộ ra vẻ do dự, điều này là không thể tránh khỏi.

Bởi vì vốn dĩ nàng ta chưa từng nghĩ đến, người trước mắt căn bản không phải Dạ Khuynh Thiên, tất nhiên cũng sẽ không coi lời thề này ra gì.

Lâm Nhất chú ý thấy, sát ý trong đáy mắt Bạch Sơ Ánh dần tiêu tan đi rất nhiều, khẽ thở phào. iai đoạn h Ở giai đoạn hiện tại, hắn vẫn chưa muốn phát sinh mâu thuẫn với Bạch Sơ Ảnh.

Quy Thần Biến có khuyết điểm rất lớn, đó là khi giao đấu với người khác, đến mức độ nhất định sẽ bị phá công.

Thực lực của Bạch Sơ Ảnh, chưa chắc đã đạt tới mức đó.

Nhưng rủi ro này, có thể không mạo hiểm thì tốt nhất là đừng mạo hiểm.

Bạch Sơ Ánh khẽ nhíu mày, nhìn Lâm Nhất nghiêm mặt nói: "Chuyện này tốt nhất là không liên quan tới ngươi, hôm nay ta đến đây, là có vài lời muốn nói rõ với ngươi."

"Ta ... "

Lâm Nhất còn chưa kịp mở miệng, Bạch Sơ Ánh đã cắt ngang.

Bạch Sơ Ảnh lạnh lùng nói: "Ngươi không cần nói, chỉ cần nghe là được. Chuyện một năm trước, Thanh Hà Kiếm Thánh đã thay ngươi cầu xin tha thứ, ta đã đáp ứng sư tôn không truy cứu nữa, tất nhiên sẽ không truy cứu."

"Nhưng ngươi đừng nghĩ rằng ta thật sự đã quên chuyện này, ý định muốn giết ngươi, chưa từng phai đi."

“Một năm không gặp, tính tình của ngươi đúng là cũng không thay đổi chút nào, có vài lời ta nhất định phải nói trước. Đừng xúc phạm ta, đừng cho rằng ta thích những lời ba hoa của ngươi, ta nói trước với ngươi những điều này, là sợ có ngày ngươi chết dưới kiếm của ta, mà còn không biết nguyên nhân."

Bạch Sơ Ánh dừng, tiếp tục nói: "Tám tuổi ta đã bắt đầu giết người, người chết dưới kiếm ta nam nữ già trẻ đều có, đừng cho rằng mình rất đặc biệt."

Thật ra nàng ta có rất nhiều phiền não, trong viện U Lan đã mấy lần không kìm được sát ý, nhưng nghĩ đến việc đối phương vừa mới trở về chưa lâu, vẫn luôn nhẫn nhịn.

Sau khi chuyện xảy ra ở viện Huyền Nữ, nàng ta nhạy bén cảm thấy, mảnh giấy đó rất có khả năng là do đối phương viết.

Bởi vì câu thơ trên mảnh giấy đó, người khác hẳn là không viết ra được, mà vài câu thơ Lâm Nhất tự nói tự kể hôm đó, cũng là những bài thơ cổ nàng ta chưa từng nghe qua.

Hôm nay nàng ta đến đây, chính là để giết Lâm Nhất.

Lâm Nhất nhún vai, cười nói: "Sư tỷ nói như vậy thì có hơi tổn thương người rồi, nếu người khác muốn giết ta, ta sẽ dùng một vạn cách để sống sót. Nhưng nếu là sư tỷ muốn giết ta, thì giống như ta đã nói trước đó, Dạ Khuynh Thiên ta tuyệt đối không trốn, ta nguyện dùng cái chết để chứng minh tấm lòng của mình."

Phù

Vừa dứt lời, trước mắt Lâm Nhất xuất hiện vệt kiếm quang, kiếm quang quá nhanh, nhanh đến mức kiếm tâm của Lâm Nhất cũng có chút chưa kịp phản ứng.

Chỉ thấy ánh sáng mơ hồ, chỉ có thể dựa vào bản năng lùi về phía sau né tránh, xoẹt, mấy sợi tóc xanh bị chém rơi, Bạch Sơ Ảnh thu kiếm vào vỏ.

"Nhung loi nguoi noi, khong co chu nao dang tin." Bach So Anh nhìn Lâm Nhất, lạnh lùng nói.

Cái tát đến quá nhanh, ngay cả Trần Phong đứng bên cạnh cũng cảm thấy không được tự nhiên, vô cùng xấu hổ.

Rat nhieu đe tu Thanh truyền duoi chan cong lon nui Phi Van, cung cuoi khẩy, ánh mắt nhìn Lâm Nhất tràn đầy giễu cợt.

Lâm Nhất đứng vững, mặt không đỏ tim không đập, cười nói: "Quá nhanh nên không nhìn rõ, ta còn tưởng là có người đánh lén ta, dù sao người ghen tị với tài hoa của ta cũng quá nhiều."

"Sư tỷ ra kiếm chậm chút, lần này ta cam đoan không trốn, lần nữa đi."

Xoẹt!

Bạch Sơ Ảnh không khách khí với hắn, kiếm của nàng ta lần nữa ra khỏi vỏ, lần này mọi người đều nhìn rõ tốc độ xuất kiếm của nàng ta.

Kiếm của nàng ta quả thật chậm đi, chậm đến mức bất kỳ ai, đều có thể nhìn rõ quỹ tích mũi kiếm xé rách không khí.

Nhưng uy lực của kiếm này, so với kiếm vừa rồi, thì lớn hơn gấp mấy lần.

Vù vù vù!

Uy lực lớn đến mức nào, kiếm thế thịnh đến mức nào, khiến các đệ tử Thánh truyền ở hướng Lâm Nhất rối rít tránh ra.

Nhưng Lâm Nhất không trốn, hắn lộ ra nụ cười, mặc cho kiếm này chém đến.

"Tên này, thật sự đang liều mạng sao?"

Từng ánh mắt đổ dồn lên người Lâm Nhất, người ngoài nhìn mà sợ hãi, kiếm này của Bạch Sơ Ánh rõ ràng là có đi không về.

Nếu không trốn, chắc chắn chết không nghi ngờ, nhưng Dạ Khuynh Thiên không trốn.

Khi mũi kiếm cách tim Lâm Nhất còn hai tấc thì dừng, ầm, lực kiếm mạnh mẽ đánh Trần Phong đến mức phun ra ngụm máu, lùi về sau mấy bước mới đứng vững.

Ong

Thân kiếm run rẩy, giống như sấm rền, chấn động trong không khí khiến màng nhĩ người ta cũng đau nhói.

Bạch Sơ Ảnh khẽ nhíu mày, tâm cảnh vốn tĩnh lặng như nước của nàng ta dâng lên từng gợn sóng, giận cũng không được!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!