Thật kỳ diệu!
Trần Phong đứng bên cạnh đã sớm nhìn đến ngây người, như vậy cũng được sao, quá vô lý rồi.
"Có lẽ đây chính là trai tồi."
Trong đám người vang lên giọng nói chua chát, lập tức dẫn đến vô số đồng cảm, ánh mắt nhìn Lâm Nhất hận không thể nuốt sống hắn.
"Dạ Khuynh Thiên, một năm không gặp, lá gan của ngươi càng ngày càng lớn rồi. Trước kia còn chỉ lén lút, bây giờ dám công khai làm nhục thánh nữ U Lan!"
Đúng lúc này, Trần Tuấn và Dạ Phi Phàm dẫn người của cung Đạo Dương đi đến, lạnh lùng nói.
Vèo!
Trong lúc nói chuyện, gã dồn ánh mắt lên người Lâm Nhất, đồng thời dung nhập ý chí võ học của bản thân vào đó, thẩm thấu vào óc của Lâm Nhất.
Lâm Nhất không lộ vẻ gì, dùng kiếm ý hóa giải, nói: "Lá gan ta có lớn đến đâu, cũng sẽ không âm thầm làm tổn thương người khác."
Dạ Phi Phàm thấy sắc mặt Lâm Nhất không thay sắc, trong lòng lập tức kinh hãi, chẳng phải tên này chỉ có tu vi cảnh giới Tử Huyền tầng ba sao?
Dạ Phi Phàm không lộ vẻ gì, thn nhiên nói: "Chỉ là sư huynh cùng tộc nghe nói ngươi nắm giữ Thiên Khung Kiếm Ý, tiện thể thử chút thôi."
Gã không để ý đến Lâm Nhất, đi đến trước mặt Bạch Sơ Ảnh, lễ độ nói: "Gia tộc Dạ thị xuất hiện tên bại hoại như vậy, đã làm phiền thánh nữ, hôm nay ta sẽ dạy dỗ hắn, để hắn biết chút quy củ, bảo đảm sau này sẽ không còn vô lễ với thánh nữ nữa.”
Trần Tuấn ở bên cạnh hùa theo: “Bạch sư tỷ, Dạ Khuynh Thiên này đúng là cặn bã, nếu hôm nay không cho hắn nhớ đời, sau này chỉ sợ sẽ càng ngày càng quá đáng."
Thực ra hai người bọn họ vô cùng ghen tị với Lâm Nhất, nhất là Trần Tuấn, y rất có thiện cảm với Bạch Sơ Ảnh.
Chỉ là cảm thấy mình không xứng, vẫn luôn cẩn thận giấu kín.
Nhưng thấy Lâm Nhất to gan như vậy, đã sớm tức đến phát điên.
Sắc mặt Bạch Sơ Ánh đã bình tĩnh, người ngoài không nhìn ra chút gợn sóng nào, thản nhiên nói: "Ta muốn giết hắn, một kiếm là đủ rồi, cần gì người khác ra tay, chuyện hôm nay, đến đây thôi."
Trần Tuấn lập tức cuống lên, vậy mà Bạch Sơ Ánh dễ dàng bỏ qua cho Dạ Khuynh Thiên như thế.
Dạ Phi Phàm vẫn mỉm cười nói: "Nếu thánh nữ nhân từ, hôm nay tha cho ngươi, tự lo cho tốt."
Trần Tuấn thấy vậy, cũng chỉ đành theo Dạ Phi Phàm rời đi.
Hiện tại y hoàn toàn không phải đối thủ của Lâm Nhất, cho dù có tức giận đến đâu, cũng không dám ra tay với Lâm Nhất.
Đợi đám người này đều rời đi, Trần Phong mới thở phào nhẹ nhõm, nói: "Nguy hiểm thật, may mà Bạch sư tỷ nhân từ."
Dạ Phi Phàm có tu vi Niết Bàn tầng bốn, còn mạnh hơn Chương Nhạc, là tuyệt thế yêu nghiệt của nhà họ Dạ.
Nếu thật sự ra tay, hậu quả hôm nay khó mà lường được.
Nhưng đại sư huynh đúng là lợi hại, vậy mà Bạch sư tỷ bỏ qua cho hắn, cứ thế rời đi.
"Đại sư huynh, huynh quá lợi hại rồi, làm sao làm được vậy, dạy ta với!" Trần Phong vô cùng khâm phục nói.
"Ngươi muốn theo đuổi thánh nữ Thiên Âm?"
Lâm Nhất cười nói.
“Không có, không có, sao ta xứng với thánh nữ Thiên Âm." Vẻ mặt Trần Phong lúng túng, vội vàng phủ nhận.
Lâm Nhất cười, không nói thêm gì.
Chỉ là hắn nhìn bóng lưng Bạch Sơ Ánh lên núi, trong lòng cũng bất lực, người phụ nữ này đúng là quả bom hẹn giờ.
Khi phát sinh xung đột, không thể ở Thiên Đạo Tông được.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!