Mọi người tại hiện trường nhìn mà trợn mắt há mồm, Dạ Khuynh Thiên này thật sự đã làm mới quan điểm của bọn họ, rất khó tưởng tượng người nào có thể ngông cuồng đến mức như vậy.
“Dạ Khuynh Thiên, ngươi đã là thân truyền Đại Thánh, bảy ngày sau, có dám chọn đấu hạng tổ Địa đánh hay không, hai huynh đệ chúng ta chơi cho đã!"
Mặt Dạ Phi Pham lạnh như bang, bỗng nhiên xoay người, hướng theo bóng lưng Lâm Nhất nói.
“Yên tâm, ta vốn đã định chọn tổ Địa rồi, cơ hội rửa nhục ngươi muốn, chính là ta cho ngươi."
Tiếng cười của Lâm Nhất không dứt, ung dung rời đi.
Trần Phong lén liếc nhìn Dạ Phi Phàm, rồi vội vàng đuổi theo đại sư huynh nhà mình, tim y đập đến mức sắp nhảy ra ngoài.
“Tổ Địa?"
"Dạ Khuynh Thiên này điên rồi sao, giới hạn của tổ Địa là Niết Bàn tầng bốn, kẻ cảnh giới Tử Huyền như hắn thì đấu với người ta kiểu gì!"
"Lên đấu võ đài, chẳng ai quản ngươi có phải thân truyền Đại Thánh hay không.”
"Chỉ là nói khoac thôi, ta không tin hắn thật sự dám chọn."
Bốn phía xôn xao, chấn động, không ai tin Lâm Nhất dám đi chọn tổ Địa.
Trên đỉnh núi, bóng người chậm rãi bước ra, chính là Thần Chung của viện U Lan.
"Hắn muốn chọn tổ Địa? Chuyện này đúng là có chút thú vị rồi."
Thần Chung trầm ngâm suy nghĩ, rồi lập tức cười lên.
“Cứ chờ xem!”
Răng Dạ Phi Phàm run lên, không dừng chút nào, xoay người bỏ đi, lao đi như điên.
Trong lòng gã đầy bụng lửa, không chỗ phát tiết, không muốn trước mặt mọi người mà thất thố.
...
Trở về tiểu viện trên Tử Lôi Phong, Lâm Nhất không nghỉ ngơi, tiến vào hộp kiếm Tử Diên.
Sau khi chứng kiến thực lực của đám người Thần Chung ở núi Phi Vân, Lâm Nhất ý thức được mình vẫn còn có khoảng cách với những người này, nhất là hai đại thánh nữ, thực lực càng không thể xem thường.
Nếu thật sự tiến vào tổ Địa, trong tình huống không bại lộ át chủ bài, dựa vào tu vi hiện tại rất khó tiến vào hạng ba.
Cho nên nhất định phải để tu vi tiến thêm, kiếm ý cũng phải tiến them bước nữa.
Trong bí cảnh Tử Diên, Lâm Nhất nhìn thấy đại đế đang chỉ điểm Tiểu Tặc Miêu tu luyện.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Tiểu Hồng ở hình thái mèo đang tu luyện chưởng pháp, thân thể trông không lớn, nhưng chưởng phong đánh ra vô cùng kinh người.
Ngay cả Lâm Nhất nhìn cũng không khỏi kinh động, dường như sức chiến đấu ở hình thái mèo, cũng không kém hình thái Long Viên là bao.
Hơn nữa tốc độ linh hoạt hơn, còn có thể sử dụng vuốt nhận cùng dao găm, thân hình nó quỷ mị, biến hóa khó lường.
Tốc độ nhanh đến mức ngay cả Lâm Nhất cũng nhìn không rõ.
Sau khi luyện hóa chén rượu Bán Thần kia, tu vi của Tiểu Tặc Miêu đạt đến Niết Bàn tầng chín, xem như tay đấm số một dưới trướng Lâm Nhất.
Nếu đổi sang hình thái Long Viên, da dày thịt chắc, cho dù gặp Bán Thánh, cũng có thể so vài chiêu.
Vốn đang vội vàng tu luyện, sau khi Lâm Nhất nhìn thấy hai người, tâm tình bình tĩnh hơn rất nhiều.
Lâm Nhất đi đến bên cạnh Tiểu Băng Phượng, nhìn tiểu Hồng nói: "Con Tặc Miêu này, bây giờ thực lực mạnh như vậy rồi."