Vèo!
Lâm Nhất một tay nắm chặt kiếm Táng Hoa, bông tuyết bốn phía đang bay tán loạn liền nhanh chóng hội tụ về phía hắn.
Trong chớp mắt, những bông tuyết ấy hóa thành từng luồng sáng bạc, xoay tròn ngưng tụ lại, cuộn lên thành một vòng xoáy mênh mông.
Vòng xoáy ấy như một cụm sao đang chuyển động, từng đạo kiếm quang từ trong đó bắn ra như sao băng rơi, gào thét lao đi.
Vương Tử Nhạc chém nát từng luồng "sao băng", hết lùi rồi lại lùi, rất nhanh đã lùi đến tận rìa, nửa người trên đều lơ lửng bên ngoài lôi đài.
Vèo!
Đợi đến khi Lâm Nhất hai tay nắm chặt chuôi kiếm, kiếm thế màu huyết bạc kia cuối cùng cũng đã bộc phát tới một đỉnh cao chưa từng có.
Giữa màn lưu quang bạc trắng đầy trời, một đạo kiếm quang mang theo huyết sắc trở nên chói mắt lạ thường, rồi trong nháy mắt lóe lên, thoáng qua rồi biến mất.
Xoẹt!
Không chỉ kiếm thế Phần Thiên bị áp chế, mà tầng phòng ngự cảnh giới Niết Bàn của Vương Tử Nhạc cũng bị phá vỡ. Y dốc sức né tránh, song bên trái ngực vẫn bị xuyên thủng một lỗ máu.
Máu tươi bắn tung tóe, phun ra như suối.
Cả người Vương Tử Nhạc bị đánh bay ngược ra sau. "Vù vù vù", từng đóa U Lan cắm trên mặt đất cũng bị nhấc bổng, theo y trôi dạt ra ngoài lôi đài.
"Lại là Huỳnh Hỏa Thần Kiếm!"
"Rốt cuộc tiểu tử này biết bao nhiêu chiêu của Huỳnh Hỏa Thần Kiếm vậy?"
"Quá khoa trương rồi!"
Các vị trưởng lão Thánh cảnh trên tế đàn Thiên Đạo đều há hốc miệng, khó mà tin nổi cảnh tượng trước mắt.
Trận chiến hôm nay, Dạ Khuynh Thiên đã cho bọn họ quá nhiều bất ngờ.
Vốn trong mắt bọn họ, chênh lệch giữa Dạ Khuynh Thiên và Vương Tử Nhạc đã phải tính bằng năm rồi.
Ít nhất, ít nhất cũng phải hai năm!
Nguyên nhân rất đơn giản: Vương Tử Nhạc đã lĩnh ngộ Thiên Khung Kiếm Ý, tu vi sớm đột phá cảnh giới Niết Bàn, lại còn tu luyện Phần Thiên Kiếm Pháp.
Quan trọng nhất là y đã ngộ ra được ý chí Sinh. Thứ này quá khó, ngay cả trưởng lão Thánh cảnh cũng chưa chắc nắm giữ được loại ý chí võ đạo này.
Ngoại trừ ưu thế về thành tựu kiếm đạo, ở những phương diện khác, Dạ Khuynh Thiên so với Vương Tử Nhạc đều kém xa.
Huống hồ kiếm đạo của Vương Tử Nhạc cung không hề yếu, tham chí còn có thể coi là kỳ tài kiếm đạo.
Chỉ là hơi kém hơn Dạ Khuynh Thiên một chút mà thôi. Nhưng Dạ Khuynh Thiên là kẻ biến thái, không thể dùng lẽ thường mà đánh giá hắn.
Thế mà sau khi thực sự giao thủ, bọn họ mới phát hiện căn bản mọi chuyện không phải như tưởng tượng.
Dạ Khuynh Thiên đem ưu thế kiếm đạo của mình phát huy đến tận cùng, tận dụng sở trường, né tránh sở đoan, vậy mà lại có thể ép Vương Tử Nhạc vào thế yếu
Vút
Ngay khi Vương Tử Nhạc sắp thua đến nơi, những cánh hoa U Lan theo sát bước chân y bỗng nhiên tụ lại phía sau, hóa thành một bức tường thẳng đứng.
Bức tường ấy như một tấm màn nước, y nhón chân đạp nhẹ lên, cánh hoa bồng bềnh như lớp bọt sóng.
Còn bản thân y thì mượn lực vọt lên không, với tốc độ nhanh hơn nữa, như tia chớp lao ngược lại.
Keng!
Y và Lâm Nhất mỗi người chém ra một kiếm, hai kiếm va vào nhau, cả hai cùng bị chấn lui mấy chục bước, trong mắt đều hiện lên vẻ kinh ngạc.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!