Thánh nữ Thiên Âm chủ động chặn Lâm Nhất, dáng vẻ thân mật mập mờ ấy khiến người ta ghen tị đến mức sắp phun ra lửa.
“Mẹ kiếp!"
Rất nhiều đệ tử nội môn nhìn thấy cảnh này thì sững sờ, còn kinh ngạc hơn cả việc Lâm Nhất thắng Vương Tử Nhạc.
Quá khoa trương rồi!
Cái này ... Đây là tự chui vào lòng sao?
Thánh nữ Thiên Âm chủ động tự chui vào lòng!
Từng người trợn mắt há mồm, trong lòng chịu đả kích cực lớn, khó chịu đến mức tim cũng sắp vỡ vụn.
Giữa bao ánh nhìn của mọi người, Lâm Nhất và Vương Mộ Yên cứ thế ôm nhau rời đi.
“Hừ!"
Ở phía xa, tại chiến đài tổ Thiên, Bạch Sơ Ảnh quay đầu nhìn thấy cảnh này, sắc mặt lạnh như sương.
Đàn ông tồi, yêu nữ!
Nàng ta không hận Vương Mộ Yên, đối phương vốn dĩ đã là yêu nữ, thứ nàng ta hận chính là Dạ Khuynh Thiên.
Tên này trước mặt mình một kiểu, sau lưng kiểu khác, hóa ra sớm đã lăn lộn với nhau rồi.
Còn có thể nói ra những lời tình tứ như thế ngay trước mặt mình, thật sự là vô liêm sỉ.
Chương Nhạc nhìn theo bóng lưng Lâm Nhất dần đi xa, đợi hắn đi xa rồi mới nghiến răng nói: "Cứ chờ đi, sớm muộn cũng bị yêu nữ này hút khô!”
Dạ Phi Phàm rất đồng tình, sau đó gật đầu.
“Hừ hừ."
Có tiếng cười vang lên, lập tức nghe có người cười nói: "Nói cũng đúng, Dạ Khuynh Thiên không giống Chương sư huynh lúc nào cũng cầm theo Kình Thiên Đan, quả thật dễ bị hút khô."
Phụt!
Người kia nói không to không nhỏ, nhưng xung quanh mọi người nghe rõ, nghe xong đều nhịn không được cười lên.
Chương Nhạc lập tức mặt đỏ bừng, quay người quát: "Ai dám làm càn!"
Từ sau đêm ở viện U Lan đó, cả Thiên Đạo Tông đều biết gã nhỏ yếu, không có sức lực, cần phải cầm theo Kình Thiên Đan bên người.
Đã sớm trở thành trò cười, nhưng vẫn chưa có ai dám nói thang trước mặt như vậy.
“Là ta!"
Vương Tử Nhạc lạnh lùng liếc nhìn.
Khí thế Chương Nhạc ngừng, lạnh lùng nói: "Chỉ là con chó bại trận thôi, chung kết đừng để ta gặp phải."
“Gặp thì sao?"
Vưong Tử Nhạc cười khinh noi: "Ta khong can dung Kinh Thiên Đan."
“Ngươi muốn chết hả?"
Trong nháy mắt Chương Nhạc nổi giận, hoàn toàn không thể khống chế.
Dạ Phi Phàm ngồi bên cạnh vội vàng kéo gã, sợ gã phá hỏng quy củ, rồi bị Bán Thánh đuổi khỏi nơi này.
Trên sườn núi, sau khi rời xa đám đông, Lâm Nhất thản nhiên nói: "Người cũng không còn nữa, cô không cần diễn kịch nữa đâu."
Vương Mộ Yên cười hì hì buông tay ra, ấm ức nói: "Dạ sư huynh thật là trở mặt không nhận người, vừa rồi bổn thánh nữ giúp ngươi giải vây đó."
Lâm Nhất thản nhiên nói: "Không cần cô ra tay, hai kẻ đó cũng chẳng làm gì được ta, trưởng lão cảnh giới cấp Thánh còn không nhìn ra manh mối, sao ta sợ hai tên phế vật? Huống hồ, ta vốn chính là Dạ Khuynh Thiên, cần gì phải cảm ơn cô."
“Dạ Khuynh Thiên, Chương Nhạc và Dạ Phi Phàm không dễ chọc đâu, ngươi phách lối như vậy, sớm muộn cũng sẽ ngã nhào." Vương Mộ Yên không tức giận, tiếp tục cười nói.
“Cô đang dạy ta làm việc ư?"
Lâm Nhất liếc nhìn người phụ nữ này, không muốn tiếp xúc quá nhiều với nàng ta.
Vương Mộ Yên cười, sau đó thi triển thân pháp nhanh bước đuổi theo, u oán nói: "Thiên ca ca, có chuyện thì từ từ nói mà, không cần hung dữ như vậy."