Lâm Nhất dừng bước, quay người nói: "Ta quả thật có nghi vấn?"
"Ngươi nói đi?"
Trong mắt Vương Mộ Yên lộ ra thần thái, dường như đã cắn câu.
Lâm Nhất nhìn chẳm chẳm gương mặt Vương Mộ Yên, dừng chút rồi nói: "Ta thấy khuôn mặt cô, chỉ miễn cưỡng đoan chính sạch sẽ, cách hai chữ tuyệt sắc còn rất xa, vì sao những người khác chỉ nhìn qua cô, đã vì cô mà phát cuồng."
Bí mật này, hắn thật ra đã sớm phát hiện, lúc đầu gặp Vương Mộ Yên, căn bản Lâm Nhất không cảm thấy nàng ta có gì đặc biệt.
Thậm chí còn rất kỳ quái, phụ nữ bình thường như vậy, sao Dạ Khuynh Thiên để mắt đến.
Cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng giải thích, là do thân hình người phụ nữ này quá tốt.
Vương Mộ Yên xoay mắt, cười nói: “Đây đúng là bí mật, nếu ta nói ra, ngươi cũng phải nói cho ta bí mật."
“Được."
Lâm Nhất đồng ý, xem nàng ta giải thích thế nào.
Vương Mộ Yên cười nói: "Ta tu luyện Thiên Âm Bí Điển, nếu trong lòng người khác có dục, chỉ cần có chút dục vọng, khi nhìn thấy ta sẽ phóng đại vô hạn khuôn mặt của ta, ảo tưởng ra phụ nữ hoàn mỹ nhất trong lòng họ."
“Mỗi người nhìn thấy ta đều không giống nhau, nhưng chỉ cần nhìn qua, họ có thể xác định đó là ta, cho dù lần sau gặp, người phụ nữ hoàn mỹ trong lòng họ đã thay đổi khuôn mặt."
Lâm Nhất suy nghĩ, miễn cưỡng có thể giải thích, chỉ là Thiên Âm Bí Điển này, càng giống Thiên Âm Dục Điển hơn.
“Vậy ta giải thích thế nào?" Lâm Nhất tiếp tục nói.
Môi đỏ Vương Mộ Yên khẽ hé, liếc nhìn Lâm Nhất đầy quyến rũ, nói: "Trong lòng Thiên ca ca không có tạp niệm, nên mới có thể nhìn thấy chân thực, điều này đủ để chứng minh Thiên ca ca là chính nhân quân tử."
“Nhưng thứ ngươi nhìn thấy, vẫn không phải khuôn mặt thật của ta, chỉ có người thật lòng thích ta, mới có thể thấy khuôn mặt chân thực của ta, cho nên ngươi quả thực là vô tình vô nghĩa đó."
Nàng ta cười như không cười, dáng vẻ phong tình, dù không có dung nhan tuyệt sắc, vẫn khiến người ta toàn thân tê dại.
Trong lòng Lâm Nhất cười khinh, phía trước hắn còn tin, mấy lời quỷ thoại phía sau thì hắn không tin chữ nào.
“Đến lượt ngươi rồi."
Đôi mắt Vương Mộ Yên lưu chuyển, thần thái rạng rỡ nhìn Lâm Nhất nói.
Lâm Nhất lấy Táng Hoa ra, nói: "Ta cũng có bí mật lớn nhất, thanh kiếm này của ta tên là Tử Thanh Bảo Kiếm, là bội kiếm của Nam Đế ba nghìn năm trước. Thế gian không có gì, tặng vó ngựa trắng. Đây là thanh kiếm chân ái ... "
"Ai có thể rút được thanh kiếm này, chính là ý trung nhân của ta, là chân mệnh thiên nữ của ta, tiên đạo nhân duyên, tình yêu ở nhân gian, nên kiếm tình sâu nặng. Tất nhiên cũng có thể nhìn rõ khuôn mặt chân thực của ta."
Vương Mộ Yên nghe đến chăm chú, ngẩng đầu cười nói: "Cảm động như vậy, Thiên ca ca, ta vẫn còn là đứa trẻ, ngươi sẽ không lừa ta chứ."
Nàng ta vừa nói, hai tay như vô ý bóp nặn trước ngực, cặp tròn trịa kia run rẩy, khiến người nhìn kinh động tâm phách.
Có đứa trẻ nào lớn như vậy sao?
Trong lòng Lâm Nhất than thở, bề ngoài tỉnh bơ, cười nói: "Tất nhiên là thật, không tin cô có thể thử xem!”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!