Keng keng keng!
Dường như Vương Mộ Yên cảm thấy chưa đã, tới lui, thử mấy lần.
Ra ra vào vào đủ kiểu, tất cả đều làm thử.
“Thú vị."
Vương Mộ Yên ném kiếm trở về, trong mắt lóe lên vẻ khinh thường, cười khẩy nói: “Dạ Khuynh Thiên, ngươi quả nhiên là trai tồi, ngươi đều lừa mấy cô nương nhỏ như vậy sao? Chân mệnh thiên nữ? Tiên đạo nhân duyên? Cố kiếm tình sâu?"
Lâm Nhất có chút ngơ ngác nhận lấy Táng Hoa, sau đó không thể tin nổi nhìn Vương Mộ Yên, rồi nhìn thanh kiếm trong tay.
Cái quỷ gì vậy?
Vương Mộ Yên cười như không cười nói: "Kỹ xảo của ngươi đúng là không tệ, còn thật sự coi ta là trẻ con để lừa, hôm nay ta tạm tha cho ngươi, ba ngày sau, quyết chiến kết thúc, nói cho ta biết tên thật của ngươi!"
Vút!
Nàng ta nói xong lập tức rời đi, nụ cười trên mặt không hề giảm.
Không thể nào chứ?
Lâm Nhất trở về bí cảnh hộp kiếm của Tử Lôi Phong, nhìn Tiểu Tặc Miêu đang tu luyện, lập tức đưa kiếm qua.
"Thử rút thanh kiếm này."
Tiểu Tặc Miêu không hiểu ý, nhưng vẫn làm theo lời, thử rút thanh kiếm này ra.
Táng Hoa có ý rửa nhục, quả nhiên, dù Tiểu Tặc Miêu dùng hết thực lực cũng không rút ra được.
Thậm chí hóa thân thành Long Viên, vẫn không rút ra được.
Lâm Nhất gật đầu, như vậy mới đúng chứ?
"Bổn Đế thử xem."
Tiểu Băng Phượng không biết từ lúc nào xuất hiện, giật lấy Táng Hoa, nhẹ nhàng vạch, Táng Hoa ra khỏi vỏ.
Lâm Nhất lập tức sững sờ, sau đó kỳ quái nhìn về phía Tiểu Băng Phượng.
“Làm thế nào vậy?"
"Chỉ là thanh kiếm thôi, không phải thần binh, bổn Đế muốn rút ra chẳng phải rất đơn giản sao?"
Tiểu Băng Phượng trả kiếm, tùy ý nói.
"Vậy Vương Mộ Yên thì sao?"
"Ai?" Tiểu Băng Phượng kinh ngạc nói.
Lâm Nhất giải thích, mặt Tiểu Băng Phượng đỏ lên, khinh bỉ nói: "Ngươi đúng là đồ tồi, vậy mà còn cho rằng bổn Đế cũng là chân mệnh thiên nữ của ngươi, bổn Đế là phượng hoàng, ngươi bớt mơ mộng ban ngày đi, hừ."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!