Lâm Nhất gọi Tiểu Băng Phượng quay về, chưa vội bàn với nàng ta chuyện núi Phi Vân.
"Chuyện thanh kiếm Táng Hoa là thế nào?"
Lâm Nhất định hỏi cho rõ ràng.
Việc này thực sự rất kỳ quái, Táng Hoa là kiếm của hắn, hàng thật giá thật là bội kiếm của Nam Đế.
Hiện nay nó cũng là thánh khí Tinh Diệu, không có sự cho phép của hắn, người khác rất khó rút ra.
Đương nhiên, nếu là cường giả cảnh giới cấp Thánh cố tình rút, thì cũng không phải không được, chỉ là không cần thiết thôi.
Cưong ep rut ra, Tang Hoa không thừa nhan, vẫn không the phát huy uy lực vốn có của nó.
"Có thể là thanh kiếm này giống ngươi, đều khá là tồi." Tiểu Băng Phượng cười nói.
Ong ong!
Lam Nhat khoanh chan ngoi xuong, đat Tang Hoa ngang tren dui lap tuc to ra bất mãn.
“Hừ, thú vị đấy, thanh kiếm này còn nổi cáu cơ à." Tiểu Băng Phượng cười nói, vừa nói vừa định cầm Táng Hoa đi.
Lâm Nhất đưa tay đè xuống Táng Hoa, ngăn nó.
Tiểu Băng Phượng ngẩng đầu cười nói: "Có khi đúng như ngươi nói, nàng ta là chân mệnh thiên nữ của ngươi, tình duyên chuyển thế, nhiều lúc người nói vô tâm, vô tình nói trúng tim đen."
"Không lâu trước con nhóc này còn muốn mạng ta, chắc chắn không phải thăm dò, hơn nữa nàng ta cũng đang dò hỏi thần văn Nhật Nguyệt. Trước đó Dạ Khuynh Thiên chính là bị nàng ta mê hoặc, mới lẻn vào hồ Thánh Tiên."
Lâm Nhất kể chuyện ở núi Phi Vân đối phương ra tay đánh lén.
Tiểu Băng Phượng nghe xong hơi sững sờ, nói: "Vậy thì người phụ nữ này quả thực có vấn đề, nàng ta nhiều lần tìm đến ngươi, e rằng vẫn có kiêng dè với ngươi. Dạ Khuynh Thiên chắc chắn biết ít bí mật của nàng ta, nàng ta không thể phán đoán sống chết của Dạ Khuynh Thiên, nên mới muốn giết ngươi diệt khẩu."
Lâm Nhất gật đầu, chỉ là có chút đau đầu.
Dạ Khuynh Thiên nhìn thì chẳng có cảm giác tồn tại gì, vậy mà còn giấu vài bí mật, nhưng người đã chết rồi, Lâm Nhất cũng không có cách nào biết được.
Thân phận này do đại sư huynh tìm cho hắn, không ít phiền phức, hai vị thánh nữ, bất cứ ai cũng khiến người ta không chịu nổi.
"Bổn Đế có thể rút Táng Hoa ra, là vì bổn Đế là phượng hoàng, phượng hoàng là thần thú, vị cách áp chế, cho dù là thánh binh chí tôn, cũng có thể dễ dàng rút ra.”
Tiểu Băng Phượng chống cằm nói: "Người phụ nữ kia có thể dễ dàng rút ra, chẳng lẽ cũng có huyết mạch tương tự?”
“Có lẽ vậy."
“Hê hê, thật ra cũng không cần phiền phức như thế, tìm cơ hội bắt nàng ta, nghiêm hình bức cung, hỏi là biết ngay. Bổn Đế cũng muốn biết, nàng ta hiểu bao nhiêu về thần văn Nhật Nguyệt ... " Tiểu Băng Phượng cười khẽ nói.
"Có thể thử."
Lâm Nhất tỏ ý tán thành, bị người ta chăm chăm để ý, rốt cuộc vẫn không thoải mái.
Thực sự không được, thì cũng chỉ còn cách dùng vài thủ đoạn.
“Chuyện này tạm gác, nàng ta là thánh nữ Thiên Âm, không giống Chương Nhạc.'
Lâm Nhất nói: "Ta hỏi ngươi, ngươi có cách nào lên được Thiên tầng năm không?”
"Cái này ... Đã có thể dùng ngoại vật, trong tay ngươi bảo vật nhiều như vậy, nhân lúc ít người đi thử chẳng phải được sao?" Tiểu Băng Phượng nhẹ giọng nói.
“Không được."
Lâm Nhất cũng đã cân nhắc qua cách này.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!