Lâm Nhất lặng lẽ theo sau Hạc Tiên Tử, chẳng bao lâu đã đến được cửa ải thứ hai.
So với vô vàn khó khăn của cửa ải thứ nhất, lần này Lâm Nhất qua ải lại nhẹ nhàng vô cùng, tùy tay chém sáu kiếm đã diệt xong thủ quan.
Vượt qua ải này, hắn tiếp tục cất bước đi lên phía trước.
Kiếm thế từ đỉnh nui truyen xuống cang lúc cang manh, mỗi bước chân của Lâm Nhất đều nặng nề vô cùng, chống đỡ kiếm thế này đã cực kỳ gian nan.
Ngọn núi ngày thường đi như trên đất bằng, lúc này lại gập ghềnh ngoài sức tưởng tượng, đá núi sắc bén cào rách tay chân hắn, máu tươi rỉ ra từng vệt.
Thậm chí hắn còn ngã lộn nhào mấy lần, toàn thân đầm đìa máu, trông cực kỳ đáng sợ.
Đợi đến khi sắp tới gần cửa ải thứ ba, Lâm Nhất phát hiện mỗi một bước mình đi đeu vô cung kho khan, mỗi lần nhac chan len nhu co them một ngọn nui đe lên người, nặng đến khó tin.
Thậm chí hắn còn sinh ra ảo giác, rõ ràng trong lòng cảm giác đã đi được mấy bước, đến khi kinh ngạc phát hiện ra ... thân thể mình căn bản chưa hề nhúc nhích.
Tâm đã bước ra ngoài, nhưng thân thể lại chẳng nhấc nổi một bước.
Đợi đến khi hắn bừng tỉnh liền lập tức ngã quy, bị hất lùi ra sau cả trăm mét.
Quãng đường trăm mét kia hắn đi gian nan biết bao, từng bước in dấu chân sâu hun hút, vậy mà trong nháy mắt lại bị đẩy lui.
Lâm Nhất vô cùng phiền muộn, trong lòng đương nhiên sinh ra vài phần chán nản muốn buông xuôi.
Hắn hít sâu một hơi, gắng sức bình ổn tâm trí, đặt kiếm sang một bên rồi ngồi xếp bằng.
Lâm Nhất đồng thời luân chuyển hai đại Thánh Thể, long văn tím vàng và long văn xanh ngọc chạy khắp toàn thân, chẳng bao lâu sau liền có hai đạo long ảnh từ trong người hắn lao vọt ra ngoài.
Đợi đến khi Lâm Nhất mở mắt, hắn phát hiện Hạc Tiên Tử vẫn đứng phía trước, sắc mặt thảnh thơi, vẻ mặt an nhiên tự tại.
*Nha đầu này cũng đâu phải khí linh, tuổi còn nhỏ mà lợi hại đến vậy? Ta đi từng bước khốn khổ, nó lại cứ như dạo bước trong vườn, rốt cuộc là tu vi bậc nào?”
Trong lòng Lâm Nhất thầm cảm thấy kinh dị, nhưng cũng không hỏi nhiều.
Còn Hạc Tiên Tử phía không xa, mỗi lần đưa mắt nhìn về phía hắn thì trong lòng lại cang thêm kinh ngạc.
*Chẳng trách chủ nhân nhìn hắn bằng con mắt khác. Chỉ có tu vi cảnh giới Tử Huyền, vậy mà lại gồng được đến bước này. Năm đó ta đi con đường này, bản thân đã là cảnh giới Niết Bàn, lại còn được chủ nhân chỉ điểm ... "
Hạc Tiên Tử nghiêng đầu, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ hắn còn mạnh hơn ta sao?"
"Để ta xem thử han rốt cuộc có thể đi tới đâu, lời chủ nhân nói cũng chưa chắc đã đúng!"
Bề ngoài Hạc Tiên Tử vẫn cười hì hì, nhưng trong lòng lại kiêu ngạo vô cùng.
Lâm Nhất và thanh kiếm Táng Hoa đều không phục nó, thật ra nó cũng chẳng phục Lâm Nhất, càng không phục vì sao chủ nhân lại nhìn hắn bằng ánh mắt khác với người thường.
Thời gian tiếp theo, Lâm Nhất vẫn cứ đi rồi lại dừng.
Càng tới gần đỉnh núi, áp lực kia càng thêm khủng khiếp.
Rắc! Rắc! Rắc!
Thậm chí mỗi một bước chân của Lâm Nhất, long văn trên thân lại vỡ nát thêm mấy phần, đến cuối cùng ngay cả xương cốt cũng bắt đầu xuất hiện vết rạn.
Hai đại Thánh Thể đều sắp chống đỡ không nổi!
Thế nhưng hắn vẫn cắn răng kiên trì, hướng về phía cửa ải thứ ba mà gắng gượng đi tới, không hề có ý định bỏ cuộc.
Hạc Tiên Tử cười hì hì dẫn đường phía trước, nhưng thi thoảng quay đầu lại, trong lòng nó vô cùng kinh ngạc.
"Tên này còn là người sao?"
"Chủ nhân nói, nếu ngươi có thể đi đến cửa ải thứ ba, thì chỉ cần hai kiếm là có thể giải quyết được thủ quan".
Hạc Tiên Tử nheo mắt cười nói.
Ngay sau đó, một cảnh khiến người ta kinh ngạc đã xuất hiện. Lâm Nhất quả nhiên chỉ dùng đúng hai kiếm, tùy tay đã đánh bại thủ quan.
Hạc Tiên Tử khẽ nhíu mày: cửa ải thứ nhất thì phí bao nhiêu thời gian, đến cửa ải thứ hai lại chỉ dùng sáu kiếm, còn ải này lại chỉ cần hai kiếm.
"Rốt cuộc chủ nhân nhà ngươi là ai, ta càng lúc càng hiếu kỳ", Lâm Nhất thu kiếm vào vỏ, mỉm cười nói.
"Ngươi cứ lên đỉnh núi trước rồi hẳng nói tiếp!", Hạc Tiên Tử nheo mắt đáp.
Lâm Nhất bước về phía đỉnh núi, đợi đến khi hắn sắp đặt chân tới nơi, thì trên người đã chẳng còn chỗ nào lành lặn.
Khóe mắt, sống mũi, khóe miệng, lỗ tai đều rỉ máu, thậm chí giữa ấn đường cũng tràn ra tơ máu đỏ tươi.
Gương mặt vốn tuấn tú thanh cao, lúc này lại trở nên dữ tợn dị thường.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!