Mở lòng bàn tay ra nhìn, lại là một quả Thiên Vân bảy màu!
Lâm Nhat lap tức nuot ngay xuong. Am, trong Tử Phủ, long nguyen hùng hậu lập tức quay cuồng, luân chuyển không ngừng.
Ba đạo thánh hỏa Thanh Long cũng phát ra tiếng long ngâm kinh người, thần âm của thần long quanh quẩn trong cơ thể, vang vọng không dứt.
Đợi đến khi thánh quả được hấp thu hoàn toàn, mọi vết thương trên người Lâm Nhất đã khôi phục hết thảy, làn da bên ngoai trơn láng như da em bé.
Lột xác thoát thai, Thánh Thể tái sinh.
Lâm Nhất kinh ngạc phát hiện, Thanh Long và Thương Long, hai đại Thánh Thể của hắn dường như dung hợp với nhau càng thêm chặt chẽ.
"Kiếm ý của ta không chỉ bước vào cảnh giới Tinh Hà, mà nhục thân cũng đã gần với Thương Long Thần Thể hơn một đoạn".
"Dạ Khuynh Thiên ... không đúng, hình như tên ngươi không phải như vậy. Thôi, vẫn cứ tạm gọi là Dạ Khuynh Thiên trước đã".
Hạc Tiên Tử đứng bên mép vách đá, mỉm cười nói: "Dạ Khuynh Thiên, trong lòng ngươi chắc có nhiều nghi vấn lắm, theo ta đi gặp chủ nhân nhà ta đi".
Lâm Nhất khẽ nói: "Mới là tầng trời thứ bảy thôi, ta không vội. Ta còn muốn tiếp tục phá ải".
Bây giờ thực lực hắn tăng vọt, đúng lúc muốn thử sức hai tầng trời cuối cùng, tiện thể kiếm thêm mấy quả Thiên Vân tám màu với chín màu đem đi.
Hạc Tiên Tử nhìn thấu tâm tư hắn, bật cười: "Ngươi vẫn muốn vượt ải sao? Rõ ràng là đang nhớ nhung mấy quả Thiên Vân kia thì có. Quả Thiên Vân trên tầng trời thứ bảy đều nằm trong tay bổn tiên tử, ngươi còn chưa hiểu à?"
Lâm Nhất hơi ngượng, cười gượng nói: "Không phải là phải lên đến tầng trời thứ chín mới trông thấy chủ nhân nhà ngươi sao?"
Hạc Tiên Tử cười đáp: "Ngươi muốn gặp chủ nhân nhà ta, đương nhiên phải lên chín tầng trời. Nhưng chủ nhân nhà ta muốn gặp ngươi, thì đương nhiên không cần đợi ngươi lên đến chín tầng trời".
"Trên người ngươi có quả Thiên Vân chín màu?" Lâm Nhất dò hỏi.
Hạc Tiên Tử che miệng cười không ngớt: "Dạ Khuynh Thiên, sao ngươi giống mấy tên quỷ háo sắc thế, chỉ biết thèm khát thứ trên thân thể người ta, chẳng tò mò vì sao chủ nhân nhà ta muốn gặp ngươi à?"
"Thế còn thánh quả ... "
"Quả cái đầu ngươi ấy! Suốt ngày chỉ nghĩ tới ăn quả, ngay cả bổn tiên tử cũng không tham như ngươi. Ngươi mà còn không chịu đi gặp chủ nhân nhà ta, sau này đừng hòng có quả ngon mà ăn. Đi theo ta!"
Hạc Tiên Tử thân hình khẽ động, bay vụt lên, tiện tay gõ một cái lên đầu Lâm Nhất, rồi cưỡng ép kéo hắn bay lên trời.
Đầu Lâm Nhất bị gõ đến đau nhức, thế nhưng trong lòng vẫn còn nghĩ mãi về quả Thiên Vân bảy màu vừa nuốt kia.
Quả Thiên Vân tám màu với chín màu thì khỏi cần nghĩ, nhưng quả Thiên Vân bảy màu, hẳn là vẫn mọc trên đỉnh núi này.
Trên người Hạc Tiên Tử tuyệt đối không nhiều, thậm chí hắn còn hoài nghi, rất có thể mấy quả này là nó lén hái được.
"Tìm thấy rồi!"
Mắt Lâm Nhất bỗng sáng rực, xuyên qua từng tầng từng tầng mây, cuối cùng cũng nhìn ra được vị trí của quả Thiên Vân bảy màu.
Không ngờ chúng lại mọc trên vách núi cheo leo, tựa như những dây leo, từng quả Thiên Vân bảy màu tựa như những vì sao treo lơ lửng, trông vô cùng bắt mắt.
Mắt Lâm Nhất phát sáng. Hắn sớm đã nhận ra, giữa quả Thiên Vân bảy màu và quả Thiên Vân sáu màu có sự khác biệt mang tính bản chất.
Quả Thiên Vân sáu màu tuổi chưa đến ngàn năm, còn quả Thiên Vân bảy màu tối thiểu cũng đã tồn tại năm ngàn năm, hiệu quả một trời một vực.
Nhưng hiện giờ hắn bị Hạc Tiên Tử nắm cổ áo sau gáy, kéo bay càng lúc càng cao, càng lúc càng xa.
Mặc kệ!
Lâm Nhất cắn răng, đưa tay phải về phía trước.
Vút!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!