Vù!
Ánh sáng lóe lên, Huyền Lôi Bảo Liên chui vào lòng bàn tay, Lâm Nhất vươn tay chụp lấy, năm ngon khep lại liền nắm gọn chín quả Thiên Vân bảy màu.
"Vào tay ta rồi!"
Khóe môi Lâm Nhất khẽ nhếch lên, vui mừng hiện rõ.
Quả Thiên Vân bảy màu có dược niên ít nhất năm nghìn năm, về bản chất hoàn toàn khác hẳn so với quả Thiên Vân sáu màu.
Kiếm ý của hắn hiện giờ tuy đã bước vào cảnh giới Tinh Hà, nhưng ngay cả tiểu thành còn chưa chạm tới, miễn cưỡng chỉ xem là sơ thành.
Trong các thế gia, thánh quả nhiều không kể xiết, thánh quả có thể tăng cường ý chí võ đạo cũng không hiếm.
Nhưng có thể bồi dưỡng kiếm ý thì lại cực kỳ hiếm thấy, quý đến mức khó tìm.
Loại này trong các thế gia, thậm chí là trong toàn bộ Thiên Đạo Tông đều chẳng có bao nhiêu.
"Dạ Khuynh Thiên, ngươi cũng được lắm đấy. Đã lợi hại như vậy thì đem quả mà bổn tiên tử vừa cho ngươi trả lại đây", giọng Hạc Tiên Tử nhàn nhạt truyền đến.
Lâm Nhất biết không giấu được, vốn định đưa trả một quả, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ.
Hắn đành dày mặt cười nói: "Tu hành vốn không dễ, khiến tiên tử chê cười
rôi".
'Cũng chẳng biết chủ nhân ta coi trọng ngươi ở điểm nào nữa. Ngươi đừng có gây thêm chuyện, lỡ rơi xuống dưới, bổn tiên tử cũng chẳng cứu nổi đâu".
Hạc Tiên Tử cắn răng nhìn dáng vẻ này của Lâm Nhất, rốt cuộc không truy cứu thêm, chỉ tăng tốc bay lên.
Đợi đến khi xuyên qua hai cánh cổng sáng, trước mắt Lâm Nhất lại hiện ra một biển mây, giữa biển mây lơ lửng một tòa lầu các.
Trước lầu còn có một sân viện giản dị, trong sân có một nho sĩ áo trắng đang gáy đàn.
Tiếng cầm cao vut, vang lên như kiếm reo, lan tiếng kim loại va chạm ẩn hiện sát khí lạnh lẽo.
Khi chìm đam trong đó, dường như có thể thấy hàng vạn thanh kiếm liên tục bay ra từ dây đàn.
Vù! Vù! Vù!
Mỗi một kiếm chém ngã một người, mang đi một mạng, đuổi hồn đoạt mệnh, giết chóc không tha.
Chẳng bao lâu, hai người đáp xuống trước sân, nhưng không quấy rầy đối phương gảy đàn.
Lâm Nhất nghe hồi lâu, thì thầm: "Đây là cổ khuc Chiến Thiên Khuyết".
Hắn từng ở cung Thiên Hương một thời gian, xem qua vài bản tàn phổ cổ khúc, biết khúc Chiến Thiên Khuyết này danh chấn một phương.
Thế nào, đạo âm luật của chủ nhân ta so với ngươi mạnh hơn nhiều chứ?" Hạc Tiên Tử đắc ý hỏi.
Lam Nhat khe cưoi: "Cung tạm".
Nếu nói về đạo âm luật, người này có lẽ mạnh hơn hắn đôi chút, nhưng tuyệt đối không hơn quá nhiều.
Thần niệm của người này cực kỳ cường đại, song hiểu về âm luật thì còn kém, nhiều nhất chỉ đạt tới trình độ âm Đại Thánh.
Cách âm Đế Quân còn rất xa.
Chẳng qua thần niệm quá mức bá đạo, lại am hiểu cổ khúc, tùy tiện gảy vài khúc cũng đã hơn hẳn đại đa số người.
Ít nhất về khí thế thì không hề thua kém, nhưng so với Thánh trưởng lão Mộc Tuyết Linh, khoảng cách vẫn lớn vô cùng.
"Ngươi, cái tên này, sao lại nói năng như thế".
Hạc Tiên Tử bất mãn liếc Lâm Nhất một cái, cảm thấy hắn quá mức vô lễ.
"Hạc nhi, đi chuẩn bị trà nước đi. Hắn nói cũng không sai, âm luật của ta đích xác chỉ bình thường thôi", nho sĩ áo trắng dừng tay trên dây đàn, sai Hạc Tiên Tử đi pha trà.
Dù trong lòng không phục, Hạc Tiên Tử vẫn nghe lệnh, chẳng mấy chốc đã bưng khay trà đến trước bàn hai người.
"Lần này vãn bối có thể nắm giữ được Tinh Hà kiếm ý, đa tạ tiền bối ra tay tương trợ. Không biết nên xưng hô với tiền bối thế nào?" Lâm Nhất chân thành nói.
Nếu không có đối phương ra tay giúp đỡ, hắn chắc chắn đã dừng lại ở tầng trời thứ bảy. Muốn thật sự lĩnh ngộ kiếm ý Tinh Hà, e rằng phải đợi tới khi có tu vi Niết Bàn mới được.
"Thực ra ngưoi đa nắm được kiếm ý Tinh Hà rồi, chỉ là tâm còn chưa tới, tâm này chưa phải kiếm tâm".