Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

"Nhưng ngươi lại cố tình rèn kiếm tâm, cho nên nước này không hề tràn ra, trái lại còn không ngừng được rot vao".

Trên thành chén bỗng hiện ra một tia hoa văn màu bạc, giống hệt kiếm tâm bạc của Lâm Nhất.

Khi hoa văn đo xuất hiện, chén trà vốn đã đầy lại thần kỳ không còn tràn ra nữa.

Dù từ ấm rót vào bao nhiêu, nước trà vẫn không hề trào ra, cái chén tựa như một cái động không đáy.

Trong lòng Lâm Nhất chợt rùng mình, ngẩng đầu nhìn lên, bỗng nhiên hiểu ra điều gì.

Sau khi cảnh giới kiếm ý của hắn dừng lại, bản thân kiếm ý vẫn không ngừng tăng trưởng, hoàn toàn không giống người thường sẽ dừng bước.

"Nhưng nếu cứ tiếp tục rót mãi như vậy, sẽ xảy ra chuyện gì?"

Nho sĩ áo trắng nhìn sang Lâm Nhất, mỉm cười hỏi.

Bốp!

Chưa đợi Lâm Nhất trả lời, trên thân chén đã xuất hiện vô số vết nứt, sau đó ầm một tiếng nổ tung.

Sắc mặt Lâm Nhất khẽ biến đổi, tim đập nhanh hẳn lên.

Một cái chén vỡ thì sao có thể khiến han that sắc, chỉ là khoảnh khắc vừa rồi, hắn rõ ràng cảm giác cái chén kia chính là bản thân mình.

Chợt bừng tỉnh, hắn đã hiểu điều nho sĩ áo trắng muốn nói.

Hắn là một sự tồn tại hết sức đặc biệt, cho dù không đột phá Tinh Hà, kiếm ý vẫn sẽ vì có kiếm tâm mà không ngừng tăng lên.

Nhưng nếu chậm chạp không lĩnh ngộ được Tinh Hà, sớm muộn gì cũng sẽ giống như cái chén kia, ầm một cái nổ tung rồi ngã xuống.

"Sức mạnh kiếm ý của ngươi sớm đã có thể sánh với Tinh Hà, chỉ là tâm cảnh chưa đủ để khống chế. Không biết nặng nhẹ, cũng chẳng hiểu sâu cạn. Bốn cửa ải của tầng trời thứ bảy, mỗi khi qua một ải, tâm cảnh ngươi sẽ không ngừng đột phá ... ”

Nho sĩ áo trắng nói: "Cho nên về sau ngươi mới càng đánh càng nhẹ nhàng, đến cuối cùng ngay cả kiếm cũng không cần rút".

"Vì sao lại giúp ta?" Lâm Nhất nghi hoặc hỏi.

Nho sĩ áo trắng khẽ cười, đưa mắt nhìn quanh một vòng rồi mới trầm giọng nói: "Ta thấy khắp bốn phương cỏ cây đều tàn úa, nhìn đâu cũng chỉ thấy phàm phu tục tử. Chỉ có ngươi mới mười tám, nhưng phong hoa đang thịnh".

"Ta nhìn khắp thiên hạ trăm điểu ríu rít, dường như tất thảy đều an nhàn tự tại, chỉ có ngươi như phượng hoàng, nghênh gió mà bay vút".

Nghe vậy Lâm Nhất hơi ngẩn ra, hai câu đánh giá này quả thật cao đến kinh người.

"Dám hỏi tiền bối rốt cuộc là ai? Đã sớm biết ta không phải Dạ Khuynh Thiên, vì sao vẫn dốc sức tương trợ?", trong lòng Lâm Nhất vẫn còn đầy nghi hoặc.

"Ngươi là đệ tử của Long Vận Đại Thánh, Long Vận ... là đồ tôn của ta. Huống hồ, ta không xem người, ta chỉ xem kiếm", nho sĩ áo trắng mỉm cười chậm rãi đáp.

"Đồ tôn?"

Trong lòng Lâm Nhất chấn động, chăm chú đánh giá đối phương.

Long Vận đã là Đại Thánh, vậy bối phận của người này cao đến mức nào?

Trong chốc lát hắn chợt hiểu ra đôi phần, vì sao Long Vận Đại Thánh lại để hắn đến núi Phi Vân, e là muốn hắn vượt qua khảo nghiệm của người này.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!