Mới bao lâu đâu, thang nhóc này sao đã thành món hàng nóng rồi, Long Vận Đại Thánh cạn lời.
..
Trên lôi đài số mười, Lâm Nhất bước lên, chờ đối thủ của hắn lên đài.
Với tư cách tuyển thủ số không, hắn chắc chắn là người đầu tiên ra sân, hơn nữa phải đánh liên tiếp nhiều trận, đánh cho đến khi thua mới thôi.
Hoặc là đánh bại toàn bộ chín người, tiến vào hạng mười.
"Thượng Cửu Phong, Tề Ngọc!"
Trên lôi đài, người đàn ông mặc áo xanh tuấn tú phong thần, lên đài chắp tay
nói
Tề Ngọc cũng là kiếm khách, tu vi đạt đến Niết Bàn tầng ba, tuổi chừng năm mươi.
Gã đã nổi danh từ lâu, trong Thiên Đạo Tông có các nhân vật xuất sắc khác đè ép, nhưng ra khỏi Thiên Đạo Tông thì danh tiếng rất lớn.
"Tử Lôi Phong, Dạ Khuynh Thiên." Lâm Nhất tùy ý đáp lễ.
Tề Ngọc nói: “Xét về thiên phú kiếm đạo ta chắc chắn không bằng ngươi, nhưng lúc này ngươi giao đấu với ta, phần thắng quả thực vô cùng mong manh. Lùi năm trăm năm về trước, tiến năm trăm năm về sau, ngươi nhất định là một trong những người xuất sắc nhất Thiên Đạo Tông gần ngàn năm qua, người có thể sánh ngang với ngươi lác đác không nhiều. Ta có thể đánh bại ngươi, hắn cũng sẽ được người ta ghi nhớ."
Gã đánh giá Lâm Nhất rất cao, cũng không mong có thể đuổi kịp đối phương, nhưng với việc đánh bại Lâm Nhất lúc này vô cùng tự tin.
Một là chênh lệch tu vi, hai là căn cốt và thiên phú của Tề Ngọc, cũng tuyệt đối là yêu nghiệt trong đám yêu nghiệt.
"Nghe lời ngươi nói ta cũng không biết là khen ta hay chê ta, đừng nói nhảm nữa, ra tay đi.”
Lâm Nhất cười nói.
Tề Ngọc cũng không định nhiều lời với hắn, phóng ra trục tranh Tinh Tượng, cuộn tranh mở ra, cự linh Hỏa Diễm hung mãnh xuất hiện.
Đó là ác linh viễn cổ, hai cánh tay còn quấn những sợi xích khổng lồ, trên đầu mọc chiếc sừng đơn đáng sợ.
Đây là tinh tượng của Tề Ngọc, mười năm gần đây gã đều tế luyện tinh tượng, uy lực tinh tượng của gã vượt xa các nhân vật xuất sắc cùng thế hệ.
Tinh tượng của Niết Bàn tầng chín thông thường, chưa chắc đã mạnh hơn gã.
Khi tinh tượng được tế ra, phía dưới lập tức dậy lên trận xôn xao, đến vòng chung kết quả nhiên ai cũng không giấu nghề nữa.
Lâm Nhất không động, không có ý định tế ra tinh tượng.
“Hửʻ?”
Tề Ngọc khế nhíu mày, trong mắt lóe lên vẻ nghi ngờ.
Đến trận quyết chiến này, không ai dám giấu nghề, dù sao thắng thua cũng chỉ trong một hai chiêu.
Lâm Nhất chỉ có tu vi cảnh giới Tử Huyền, không tế ra tinh tượng chính là hành vi tự tìm đường chết.
"Đối phó với ngươi thì vẫn chưa cần." Lâm Nhất thản nhiên nói.
Tề Ngọc cười, cười rất vui vẻ: "Tính cách này của ngươi, chỉ có thể nói không hổ là Dạ Khuynh Thiên. Ta rất thích, trước đó chỉ có bảy phần thắng, bây giờ là mười phần rồi, ha ha ha!”
"Liệt Hỏa Phần Tinh!"
Tề Ngọc rút ra thanh thánh kiếm, thi triển võ học thượng phẩm cấp Quỷ Linh, tinh tượng phía sau lập tức phát ra tiếng gầm cuồng bạo.
Dưới sự gia trì của tinh tượng, kiếm uy của gã trở nên đáng sợ hơn, hình thành kiếm thế cực kỳ khủng bố.
Âm ầm!
Kiếm quang rực rỡ bao trùm xuống, chín vòng xoáy Hỏa Diễm xé rách không khí hung hăng nghiền ép về phía Lâm Nhất.
Vút!
Lâm Nhất rut ra kiếm Táng Hoa, rót Long Nguyên vào thân kiếm, kiếm chém vỡ vòng xoáy Hỏa Diễm.
Chỗ hở của vòng xoáy, trơn nhẫn hoàn mỹ, bằng phẳng như ngọc.
Một vòng xoáy bị chém, ý cảnh của kiếm này cũng không còn hoàn chỉnh, cổ tay Lâm Nhất khẽ rung, bắn ra mấy đạo kiếm quang.
Đâm nát toàn bộ những vòng xoay còn lại, trong chốc lát trên chiến đài toàn là lửa bắn tung tóe.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!