Đối mặt với sự hớ hênh của Phong chủ Tử Lôi, Lâm Nhất thu lệnh bài, cười nói: “Phong chủ quá lời rồi."
Phong chủ Tử Lôi vẫn tức giận bất bình, nói: "Hai bình không đủ, thêm bình nữa.”
"Không đến mức đó."
Lâm Nhất cười, cất toàn bộ ba mươi vạn đan Niết Bàn.
"Đệ tử quan môn, tương đương nửa vị trưởng lão cảnh giới cấp Thánh, Dạ Khuynh Thiên, ngươi nhất định phải ghi nhớ ân tình này của Long Vận Đại Thánh."
Sắc mặt Phong chủ Tử Lôi nghiêm túc nói: "Long Vận Đại Thánh trông có vẻ lạnh lùng thanh cao, nhưng sâu trong thâm tâm vô cùng mềm mại, mấy trăm năm trước ... Ông ta ôm thi thể mấy đệ tử của mình mà khóc như mưa, bộ dạng ấy, rất khó tưởng tượng sẽ xảy ra trên người Đại Thánh.”
Trong lòng Lâm Nhất khẽ động, nói: "Vì chuyện này, ông ta mới vẫn luôn không nhận đệ tử sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Qua rồi, đều qua rồi, khi đo ta cung còn nhỏ." Phong chủ Tử Lôi không muốn nhắc nhiều.
Sau đó nói: “Đúng rồi, trong vòng ba tháng tân Thánh truyền phải đến rừng Táng Thần đóng giữ nửa tháng, tuy còn chưa đến, nhưng cũng phải chuẩn bị trước."
“Rừng Táng Thần?"
Trong mắt Lâm Nhất lóe lên vẻ kinh dị, cấm địa này nổi tiếng, hắn sớm đã nghe qua.
Truyền thuyết năm xưa không ít thần linh từng chết, sâu trong rừng Táng Thần có bí mật động trời, ở tận cùng khu rừng chính là rìa địa ngục.
Có rất nhiều tồn tại khủng bố, ba ngàn năm qua rất nhiều tồn tại Hắc Ám chưa bị chém giết đều bị phong cấm ở đây, hoặc bị thương trốn chạy ẩn trong đó kéo dài hơi tàn, cho đợi Hắc Ám quay trở về.
Đỉnh Vạn Ma mà Tiểu Băng Phượng từng đến, cũng là nơi như vậy.
Phong chủ Tử Lôi thấy sắc mặt Lâm Nhất thay đổi, cười nói: "Chỉ là trấn giữ theo lệ thôi, rừng Táng Thần đúng là cấm địa, nhưng cũng không khủng bố như ngươi nghĩ.”
"Cùng lắm để ngươi dọn dẹp chút yêu thú, thật sự có nguy hiểm cũng không đến lượt ngươi đi, chỉ đi cho có lệ thôi."
Lâm Nhất gật đầu, đây xem như nghĩa vụ của đệ tử Thánh truyền.
Ngươi ở tông môn hưởng thụ chỗ tốt, thì phải vì tông môn xuất lực, duy trì uy nghiêm thánh địa, bảo vệ lợi ích thánh địa.
Từ biệt Phong chủ, Lâm Nhất đến chỗ ở.
Dưới màn đêm mênh mông, hai tay Tiểu Băng Phượng gối đầu, sống không còn gì luyến tiếc nhìn trăng tàn trên trời.
Không cần hỏi cũng biết, chắc chắn là thần văn Nhật Nguyệt xảy ra vấn đề.
Khoảng thời gian này, Tiểu Băng Phượng đã đến viện U Lan vô số lần, tâm trạng thất thường.
Thần văn Nhật Nguyệt sắp thành tâm ma, rõ ràng gần trong gang tấc, lúc có lúc không, gần như khiến người ta phát điên.
"Sao vậy, đại đế."
Lâm Nhất đi đến nói.
Tiểu Băng Phượng không còn sức nói: "Không sao, bổn Đế chỉ ngắm trăng thôi."
Lâm Nhất thấy nàng ta ủ rũ như vậy, muốn nàng ta vui lên, bèn nói cho nàng ta biết mình đã lấy được hạng nhất tổ Địa.
"Năm mươi vạn điểm cống hiến, han có thể đổi được rất nhiều thánh dịch Chân Long."
"Thật sao?"
Trước mắt Tiểu Băng Phượng sáng lên, ngồi bật dậy, nhưng ngay sau đó ảm đạm xuống, nói: "Không sao, ngươi cứ đổi những tài nguyên mình muốn trước đi, bổn Đế không vội."
Con nhóc này thật sự rất buồn.
Lâm Nhất có chút đau lòng, nhưng cũng không biết an ủi thế nào.
Trầm mặc hồi lâu, Lâm Nhất xoa đầu nàng ta, rồi mới vào phòng ngồi xếp bằng nghỉ ngơi.
Hôm nay chien đấu liên tục, Lâm Nhất vẫn có không ít cảm ngộ, phải tiêu hóa cho tốt.
Chỉ là Dạ Phi Pham, Chương Nhac va Lam Thông Bắc, ba người nay vẫn quá phế vật.
Thật sự khiến hắn ấn tượng sâu sắc, vẫn là Vương Tử Nhạc nắm giữ ý chí Sinh, thực lực người này rất mạnh.
Nếu tiếp tục đấu nữa, Lâm Nhất cũng phải bị ép lộ ra vài lá bài tẩy.
Ý chí Sinh rất khó nắm giữ, cho dù là Lâm Nhất, hiện tại cũng không có chút manh mối nào.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!