Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Lâm Nhất không rảnh đùa, hắn ngồi xuống bên cạnh, đưa tay tóm lấy cổ tay nàng ta.

Chẳng mấy chốc mặt hắn đã biến sắc, vết thương nặng quá.

Thân thể hiện tại của Tiểu Băng Phượng là dùng vương cốt Thương Long tái tạo, vốn không phải bản thể gốc nên thực ra vô cùng yếu ớt.

"Ngươi đã đến hồ Thánh Tiên rồi à?"

Lâm Nhất mo miệng hỏi.

"Ùm".

Thấy nét mặt Lâm Nhất như vậy, Tiểu Băng Phượng hơi sợ, yếu ớt gật gật đầu.

Quả nhiên.

Lâm Nhất không nói thêm, đi ra phía sau nang ta, thúc động Thanh Long thần cốt, rót khí Thanh Long vào thân thể nàng ta để trị thương.

Trong cơ thể Tiểu Băng Phượng, hai loại ý chí võ đạo băng và hỏa quấn chặt lấy nhau, hóa thành từng chiếc ngân châm, đâm sâu vào ngũ tạng lục phủ.

Băng hỏa dung hòa, lại còn có vô số thánh văn khắc ẩn trong đó, trông cực kỳ kinh người.

Nếu để nàng ta tự mình trị thương, chỉ cần sơ sẩy một chút, hai luồng năng lượng cực đoan đối lập này sẽ bùng nổ.

Từ trong phá ra ngoài, e rằng ngay cả Bán Thánh cũng có thể mất mạng.

Chỉ dựa vào khí Thanh Long thì vẫn chưa đủ để thanh tẩy hết đám ngân châm này, hắn còn phải vận dụng kiếm ý Tinh Hà.

Như cầm chiếc nhíp tinh xảo, từng chiếc từng chiếc, cẩn thận gỡ lỏng những cây ngân châm đó ra.

Sau đó lại dùng khí Thanh Long bù đắp vết thương mà ngân châm để lại, đồng thời còn phải tách riêng băng với hỏa ra.

Một lúc phải làm cả ba việc, nửa phần cũng không được lơ là.

Không bao lâu sau, trên trán Lâm Nhất đã rịn mồ hôi, còn trên người Tiểu Băng Phượng thì bốc lên làn khí trắng do băng hỏa tan chảy mà hóa thành.

Phụt!

Nửa canh giờ sau, Tiểu Băng Phượng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt, nhưng thân thể lại nhẹ nhõm khoan khoai vô cùng.

"Lâm Nhất, bổn Đế khỏi rồi".

Tiểu Băng Phượng khẽ nhảy bật lên, thử vận động một chút, rồi cười hì hì nói.

Lâm Nhất đứng dậy, từng bước từng bước đi về phía nàng ta.

"Bổn đế ... ta ... ta khỏi rồi mà ... " Tiểu Băng Phượng sợ sệt lùi lại vài bước, nói khẽ, rồi quay lưng toan chạy.

Lâm Nhất chẳng buồn nhiều lời, một tay nhấc bổng nàng ta lên, vắt ngang ngang bên hông, rồi vung tay đập xuống thật mạnh.

Rồi bắt đầu đánh ... mông.

Bốp! Bốp! Bốp!

Lâm Nhất xuống tay rất nặng, chưa được mấy cái đã đánh cho Tiểu Băng Phượng kêu oai oái.

"Buông bổn Đế ra!"

"Buông bổn Đế ra, đồ tra nam!"

Tiểu Băng Phượng vừa thẹn vừa giận, vùng vẫy đến sức cùng lực kiệt, nhưng lần này Lâm Nhất cố ý muốn cho nàng ta một bài học nhớ đời, hoàn toàn không nương tay.

"Hu hu, bổn Đế sai rồi, thả ta xuống đi".

"Bổn Đế thật sự biết sai rồi mà".

Mãi đến nửa nén nhang sau, Lâm Nhất mới dừng tay, thả nàng ta xuống.

Tiểu Băng Phượng co ro ở một bên, run rẩy không dám ngồi xuống, mông thì đau thật sự.

Lâm Nhất trầm mặc, quả thực chẳng còn tâm trạng nói gì.

"Ta sai rồi mà!"

Một lúc sau, Tiểu Băng Phượng rụt rè dịch lại gần hắn, nói bằng giọng đáng thương.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!