Điện Ngọc Dương trong viện U Lan là nơi Thiên Tuyền Kiếm Thánh bế quan tu luyện.
Trong điện thánh quang mờ ảo, những cột đá san sát, cuối điện là bức tường cao sừng sững. Thiên Tuyền Kiếm Thánh khoanh chân ngồi trên một bệ đá lơ lửng giữa không trung.
Dưới bệ đá là dòng nước trong xanh uốn lượn bao quanh, trên bức tường phía sau vẽ những bức bích họa cổ xưa hùng vĩ.
Khung cảnh khiến thân ảnh Thiên Tuyền Kiếm Thánh càng thêm thần thánh, trang nghiêm. Bạch Sơ Ánh sắc mặt biến đổi, lại không biết nên đáp lời thế nào.
Nửa tháng trước, nàng ta vừa đứng trước mặt Dạ Khuynh Thiên mà thề, cả đời này sẽ không đặt chân lên Tử Lôi Phong nữa.
Thậm chí trong vòng mười dặm quanh đó, nàng ta cũng sẽ vòng qua mà đi, tuyệt đối không tới gần nửa bước.
Giờ sư tôn lại bảo nàng ta đích thân đi mời người, đối với nàng ta mà nói hoàn toàn không cách nào chấp nhận được, chẳng khác nào tự tát vào mặt mình.
"Đệ tử không có ý đó".
Bạch Sơ Ảnh cúi đầu đáp. Nàng biết Thiên Tuyền Kiếm Thánh vốn nghiêm khắc, những lời vừa rồi đã là rất nặng.
Nàng ta nào biết, Thiên Tuyền Kiếm Thánh trong lòng cũng khá nghi hoặc.
Bà ấy biết rất rõ tính cách của nữ đồ đệ này, trong lòng thực chất vô cùng kiêu ngạo, chỉ là hiếm khi bộc lộ ra ngoài.
Thường ngày nàng ta tuyệt đối không ỷ mình là thánh nữ mà khinh thường đệ tử nội môn bình thường, cũng chẳng đến mức quá coi trọng thân phận của bản thân.
Thực ra danh phận thánh nữ U Lan, Bạch Sơ Ánh cũng chẳng đặt quá nặng trong lòng.
'Con là ngại mấy câu nói của hắn? Ta cũng nghe qua vài chuyện về hắn, sau khi tro về vẫn y như trước, han là han đa vô lễ với con".
Thiên Tuyền Kiếm Thánh mở mắt, dịu giọng nói.
"Đệ tử không thích người này".
Bạch Sơ Ánh nói thẳng.
Thiên Tuyền Kiếm Thánh đáp: "Ta đương nhiên biết con không thích. Nhưng hắn thích con là đủ rồi, con đi mời, hắn ắt sẽ tới. Chỉ là con không cần phải khách sáo với hắn, chỉ cần mời được hắn đến là được, như vậy Long Vận cũng chẳng thể nói được gì".
Trên gương mat trắng non như ngọc của Bạch Sơ Anh hiện lên vẻ khó xử.
Nếu là trước kia thì chẳng có gì to tát, chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhưng giờ thì đúng là có nỗi khổ mà khó nói, nếu nàng ta chủ động tìm tới, không biết Dạ Khuynh Thiên sẽ đắc ý tới mức nào.
Vừa nghĩ đến bộ mặt đắc ý của đối phương, Bạch Sơ Ánh đã tức không chịu nổi, chỉ đành nói: "Đệ tử sẽ xử lý tốt chuyện này".
Nàng ta dự định cứ đồng ý với sư tôn trước, sau đó để người khác đi làm.
Nhưng Thiên Tuyền Kiếm Thánh đã nhìn thấu tâm tư nàng ta, nói thẳng: "Chuyện này nhất định phải do con làm. Bảy ngày nữa, vi sư sẽ triệu tập toàn bộ kiếm tu có tiềm lực trong Thiên Đạo Tông đến, sau đó đích thân chỉ dạy. Dạ Khuynh Thiên phải có mặt, không được vắng".
"Vi sư để con đi làm, cũng là vì hắn có chút tâm tư với con. Tới lúc đó cho dù hắn chịu tới, Long Vận Đại Thánh truy cứu, ta cũng có lý do để ứng phó, khiến ông ta cứng họng, chẳng còn gì để nói".
Trong mắt Bạch So Anh loe len mot tia ngạc nhien, trong long kinh ngạc không thôi: tên háo sắc đó rốt cuộc có thủ đoạn gì, sao sư tôn và Long Vận Đại Thánh đều coi trọng hắn như thế?
Han chang qua chỉ là một tu sĩ cảnh giới Tử Huyền mà thôi, cho dù ở tổ Địa hắn xếp hạng đầu, nhưng so với những yêu nghiệt của tổ Thiên, cảnh giới vẫn còn kém xa.
Dù có cho hắn vào tháp Thiên Luân một lần, tuyệt đối cũng không thể trong thời gian ngắn đuổi kịp những thiên tài cảnh giới Niết Bàn hậu kỳ.
"Sư tôn, không cần quá kiêng ky Long Vận Đại Thánh như vậy chứ", Bạch Sơ Ảnh có phần không phục nói.
Ngoai mat là noi Long Van Đại Thanh, thực tế là muốn Thiên Tuyền Kiếm Thánh không cần quá để tâm đến Dạ Khuynh Thiên.
"Giờ đã khác xưa rồi".
Thiên Tuyền Kiếm Thánh khẽ thở dài: "Hắn đã là đệ tử quan môn của Long Vận, ý tứ đã quá rõ ràng".
Một khi đã thu làm môn hạ cuối cùng, những người khác mà còn thử lôi kéo, vấn đề sẽ rất lớn.
Nói nặng hơn, chính là coi Long Vận Đại Thánh không ra gì.
"Đệ tử quan môn!"
Lần này Bạch Sơ Anh thật sự kinh ngạc. Ngay cả nàng ta bây giờ còn chưa được làm đệ tử quan mon của Thiên Tuyền Kiếm Thánh, vậy mà Dạ Khuynh Thiên lại đi trước nàng ta một bước.
Quá khó tin!
Hôm đó trên hội quần phong luận kiếm, nàng ta còn tưởng hắn chỉ là một tên ngông cuồng mà thôi, không ngờ giờ mới mấy tháng đã gây ra sự kiện chấn động như vậy.
Thiên Tuyền Kiếm Thánh dặn dò: "Chuyện này cứ quyết vậy đi. Con không cần để bản thân chịu thiệt thòi, cũng không cần làm trái lương tâm, chỉ cần mời được hắn tới là xong. Nếu Long Vận truy cứu, vi sư cũng sẽ nói đây là ý của con".
Bạch Sơ Ánh khẽ cắn môi, chỉ đành gật đầu đáp ứng.
Trứng không thể chọi với đá, Thiên Tuyền Kiếm Thánh đã nhắc đi nhắc lại ba lần, ý bà ấy đã quyết, căn bản không cho Bạch Sơ Ánh lựa chọn.
Tên kia nhất định sẽ đắc ý chết mất!
Bạch Sơ Ánh xoay người rời đi, lông mày khẽ nhíu, trên mặt là vẻ khó chịu, trong lòng quả thực khó mà bình ổn.
Trong Tử Lôi Phong.
Nửa tháng nay Lâm Nhat không hề ra ngoai, han vẫn luon ở trong bí cảnh Tử Diên cùng Tiểu Băng Phượng chuyên tâm trồng cây.
Lúc rảnh rỗi thì luyện Huỳnh Hỏa Thần Kiếm, củng cố tu vi cảnh giới Tử Huyền tầng bảy đỉnh phong.
Thỉnh thoảng hắn còn học thêm Diệu Thủ Thiên Tầm của Tiểu Băng Phượng, ngày tháng trôi qua khá nhàn nhã.
Nửa năm bế quan khổ tu trong bí cảnh Tam Sinh, thu hoạch thực sự quá lớn, cũng cần thả lỏng đôi chút để tiêu hóa bấy nhiêu cơ duyên ấy.
Lúc nhanh lúc chậm nhịp nhàng mới là chính đạo trên con đường tu luyện.
"Lâm Nhất, ngươi xem thần thụ cao lên rồi kìa!"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!