Dạ Cô Hàn đột nhiên đến, khiến cục diện trong nháy mắt đảo ngược.
Vừa rồi Thanh Dương Thánh Quân còn không coi ai ra gì, chớp mắt đã chịu hai cái tát, mặt bị đánh sưng lên vẫn vô cùng run rẩy.
Dạ Phi Phàm quỳ trên đất, kinh hoàng bất an, đồng thời tràn đầy khó hiểu.
Sao Dạ Khuynh Thiên lại có liên quan đến Thanh Hà Thánh Tôn?
Thanh Hà Thánh Tôn là nhân vật bậc nào, đó là đại đệ tử của Dao Quang, tuổi còn trẻ đã thành Thánh Tôn, nhìn khắp toàn bộ Côn Luân đều là nhân vật quan trọng.
Trong mắt rất nhiều trưởng lão của nhà họ Dạ, tương lai Dạ Cô Hàn sẽ là người thành Đế, sẽ chống đỡ thể diện của nhà họ Dạ trong thời đại hoàng kim.
Lâm Nhất nhìn thấy Dạ Cô Hàn, thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng đại sư huynh cũng trở về rồi.
Nếu không chuyện hôm nay, thật sự không biết kết thúc thế nào.
"Thanh Dương Thánh Quân!"
Dạ Cô Hàn lộ vẻ tươi cười, từ trên cao nhìn xuống đối phương.
"Có có có."
Thanh Dương Thánh Quân giãy giụa đứng dậy, khúm núm nói.
“Vô duyên vô cớ, vì sao ông ra tay với Dạ Khuynh Thiên? Lẽ nào hắn không phải người của nhà họ Dạ sao?"
Dạ Cô Hàn cười híp mắt nói.
“Ta ... Ta là phụng mệnh Thái Công ... Thái Công muốn gặp Dạ Phi Phàm ... "
Rõ ràng Dạ Cô Hàn đang cười, nhưng khiến Thanh Dương Thánh Quân run rẩy, càng thêm hoảng sợ bất an.
Vội vàng đùn đẩy trách nhiệm, đẩy cho vị Cương Phong Thánh Tôn kia.
“Dù vậy, cũng không đến mức thô lỗ như thế chứ, ông đường đường Thánh Quân, sơ ý chút, có thể làm hắn bị thương rồi."
Dạ Cô Hàn thản nhiên nói: "Ta nghe khẩu khí của ông, càng là ngông cuồng, dưới Thánh Quân đều là sâu kiến? Thánh Quân thì sao, Thánh Quân cũng không thể ức hiếp người, Phong chủ Tử Lôi, ông lên tự tay tát ông ta hai cái."
Phong chủ Tử Lôi ngượng ngùng nói: "Thanh Hà Thánh Tôn nói quá lời rồi, dưới cảnh giới cấp Thánh quả thực đều là sâu kiến, ngày khác ta thăng lên Thánh Đạo, sẽ tự mình thỉnh giáo Thanh Dương Thánh Quân.”
Lâm Nhất như có điều suy nghĩ, liếc nhìn, ro rang trong mat Phong chủ giấu lửa giận và nhẫn nhịn.
Thanh Dương Thánh Quân nghe vậy thở dài, cuối cùng tên này cũng biết chút phải trái.
Bị Thánh Tôn tát hai cái thì thôi, đó là Thánh Tôn, trong lòng ông ta sẽ không có chút oán hận.
Còn Bán Thánh, đó chính là phế vật như sâu kiến.
Bị nhân vật như vậy tát hai cái, còn khó chịu hơn giết ông ta, truyền ra ngoài sẽ khó nghe đến mức nào.
“Phong chủ Tử Lôi thật có khí độ, tại hạ bội phục, ngày sau nhất định đến cửa cảm ơn. Thanh Hà Thánh Tôn nói đúng, Thánh Quân cũng không thể ức hiếp người."
Ông ta vội vàng mở miệng, muốn định dùng việc này.
Phong chủ Tử Lôi có chút không cam lòng, nhưng thật sự bảo Bán Thánh như ông ta ra tay với Thánh Quân, đều là cố ky.
"Phong chủ không muốn thì để ta."
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên truyền đến giọng nói, rất nhiều ánh mắt lập tức ngẩng đầu nhìn.
Là Dạ Khuynh Thiên!
Dạ Khuynh Thiên đứng bên cạnh Phong chủ Tử Lôi, đối mặt với các ánh nhìn bốn phía, vẻ mặt bình tĩnh.
"Ngươi dám!"
Thanh Dương Thánh Quân nổi giận.
"Ta có gì mà không dám?"
Lâm Nhất sải bước tiến lên, như thanh kiếm, đội thánh uy của đối phương từng bước ép đến.
"Thanh Hà Thánh Tôn?"
Thanh Dương Thánh Quân hoàn toàn hoảng loạn, cầu xin nhìn về phía Dạ Cô Hàn.
Gần sơn môn Tử Lôi Phong, bao gồm Dạ Phi Phàm và hai Bán Thánh, còn có rất nhiều đệ tử nội môn đều ngây người.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!