"Cái này ... là chuyện gì?"
Lang Vương Ngân Nguyệt xưa nay chưa từng gặp phải tình huống như vậy, trong mắt lại hiện lên một tia kinh ngạc. Vút, còn chưa kịp hoàn hồn, Thương Long Chi Linh đã như một thanh trường kiếm, lao vút đến chém tới.
"Cút đi!"
Lang Vương Ngân Nguyệt nóng nảy vô cùng, gã lười suy nghĩ nhiều, trực tiếp vung nắm đấm, dùng bạo lực mà công kích tới.
Rắc!
Trên thân Thương Long Chi Linh lập tức xuất hiện từng vết rạn, bị chấn bay ngược ra xa. Lang Vương Ngân Nguyệt không ngừng áp sát, chỉ một bước đã xuất hiện ngay trước mặt Lâm Nhất.
Hai mắt gã hơi nheo lại, cố ý để lộ chút sơ hở, muốn dụ Lâm Nhất lấy ra Huyền Lôi Bảo Liên.
Lâm Nhất không mắc bẫy, mười ngón tay giao nhau biến hóa, từng đạo thần quang đủ mọi màu sắc từ đó bùng nổ.
Thanh Long ấn, Kim Long ấn, Ngân Long ấn, cuối cùng là Chí Tôn Long ấn!
Khoảnh khắc Chí Tôn Long ấn kết thành, long văn tím vàng trên người hắn cùng với long văn xanh ngọc bị ép dung hợp làm một.
Thân thể Lâm Nhất khe run rẩy, bắp thịt phồng lên, cả người trở nên to lớn thêm một vòng, hắn giơ tay đỡ một quyền kia.
Bốp!
Vuốt sói và Long quyền va chạm, phát ra một tiếng nổ kinh thiên. Lâm Nhất chỉ bị đánh lùi mấy bước chứ không bị trọng thương ngay lập tức.
Trong mắt Lang Vương Ngân Nguyệt lóe lên một tia giận dữ, thế công lại một lần nữa cuồn cuộn ập đến.
Toàn thân gã thánh khí bạo phát, chiêu thức thi triển liên tục, vô số quyền mang ngưng tụ thành vuốt sói, dùng tốc độ khủng khiếp mà phủ xuống.
Vụt vụt vụt!
Sắc mặt Lâm Nhất không đổi, lần lượt đỡ từng đòn tấn công kia. Trong khu vực, uy áp của hắn hoàn toàn không hề thua kém đối phương.
Hơn nữa, Lang Vương Ngân Nguyệt không hề để ý thấy tốc độ của chính mình đã chậm đi rất nhiều. Những quyền mang vốn dĩ mắt thường không thể bắt kịp, lúc này trong mắt Lâm Nhất lại rõ ràng đến từng đường quỹ đạo.
Một sói một người, một tiến một lui.
Trong chớp mắt hai bên đã giao thủ cả trăm chiêu. Dù Lâm Nhất đã dùng tới Thần thể Thương Long nhưng trên người cũng đầy thương tích, máu tươi chảy ròng ròng, nhưng rốt cuộc vẫn chưa ngã xuống.
Lang Vương Ngân Nguyệt bị chọc cho sắp phát điên, gã giận dữ đến muốn nổ tung, phiền não đến cực điểm.
Trong mắt gã, đối phương thật sự chẳng khác nào một con kiến hôi, nhỏ bé không đáng nhắc tới.
Thế mà lại bóp mãi không chết!
Các loại thủ đoạn đều đã thi triển hết, vậy mà đối phương dù khóe môi với khóe mắt đều đã chảy máu nhưng vẫn còn cười nổi.
Nhìn cái bộ mặt còn đang cười kia, Lang Vương Ngân Nguyệt chỉ thấy cơn giận dâng lên cuồn cuộn, càng nhìn càng bực.
"Tiểu lang, chỉ có chut bản lĩnh thế này thôi sao? Không dùng sức nữa thì đêm trăng tròn sắp qua mất rồi đấy".
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!