Vút vút vút!
Có rất nhiều yêu lang, từng con tiến lên cắt cổ tay, dùng máu vẽ nên những hoa văn man hoang.
“Chúng đang tế tự cái gì?"
Lâm Nhất hiếu kỳ nói.
"Có lẽ là Lang Thần, hoặc thần linh khác của lang tộc."
"Không thể nào chứ? Thần linh sớm đã không còn, tế tự thì có ích gì ... " Lâm Nhất kinh ngạc nói.
Dạ Cô Hàn cao thâm khó lường cười nói: "Vậy đệ đã xem nhẹ thần linh rồi, thần linh rất khó bị giết chết, cho dù thật sự hoàn toàn chết đi. Dấu vết từng tồn tại, cũng rất khó bị xóa bỏ, huyết mạch hậu duệ của thần linh, cũng sẽ nhớ tên thần linh."
"Nghi thức cổ xưa, có thể đánh thức ký ức ẩn giấu trong huyết mạch, dù chỉ là vài đoạn nhỏ, Lang Vương Ngân Nguyệt này coi như cũng có truyền thừa."
Nói rồi y nhìn về phía Lâm Nhất, cười híp mắt nói: "Đến lúc đó, sẽ không đến mức bị đệ dùng kiếm thuật ức hiếp."
Lâm Nhất cười gượng, không trả lời.
Hắn hiếu kỳ nói: "Nhớ những thứ đo thì sao? Chang le thần linh con có thể sống lại sao?"
"Trên lý thuyết là có thể, chỉ cần người nhớ đủ nhiều, cùng nhau gọi tên, nếu dấu vết tồn tại vẫn còn, sẽ có phản ứng. Theo thời gian tích lũy, thần linh cũng chưa chắc không thể sống lại ... "
Dạ Cô Hàn cười nói: "Đương nhiên đây là chuyện vô cùng khó khăn, cảnh giới cấp Thần quá xa xôi rồi, điều ta nói cũng chưa chắc là thật. Cho dù thật sự sống lại, thực lực cũng khó mà khôi phục."
Lâm Nhất yên lặng lắng nghe, Dạ Cô Hàn ở đối diện tán gẫu, kể cho hắn vài chuyện thú vị cổ xưa và bí ẩn.
Đợi đến khi quả Thần Long trong tay hai người ăn xong, Dạ Cô Hàn vỗ tay nói: "Đến lúc chính thức dạy đệ ấn ký của kiếm tâm Thương Long rồi, trước tiên dạy đệ ấn Vạn Tinh.”
Xoạt xoạt xoạt!
Khi Dạ Cô Hàn kết ấn xong, kiếm tâm thuộc về y lập tức được thúc giục, ầm ầm ầm, linh khí thiên địa không ngừng tràn vào trong đó
Âm!
Giống như cá voi hút nước, linh khí kia bàng bạc mà to lớn, linh khí xung quanh dường như bị hút sạch, không còn giọt nào.