Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

"Mở mang cái gì? Mở mang việc ngươi làm trò hề cho người ta cười chê à. Dạ Khuynh Thiên, làm người đừng có ngông cuồng quá!"

Lâm Nhất còn chưa kịp bước lên, trong mắt Dạ Hân đã loe lên một tia khinh miệt, từ trên cao nhìn xuống dạy đời.

"Trò hề à? Dù ta có làm trò hề cũng còn hơn cái đồ chó săn như ngươi".

Lâm Nhất khẽ cười lạnh, mắt nhìn thẳng đối phương, giữa hai hàng lông mày ẩn chứa sự sắc bén, chẳng hề khách khí.

Cái tên Dạ Hân này là cái thá gì. Nếu không phải đang ở trong đạo trường, lại còn có Thánh Nữ U Lan và Kiếm Thánh Thiên Tuyền ngồi đó, Lâm Nhất đã ra tay vỗ chết gã từ lâu rồi. Thấy tên hề này nhảy nhót trước mặt mãi, hắn đã ngứa mắt lắm rồi.

"Đủ rồi, lên đây".

Thánh Nữ U Lan lên tiếng, cắt ngang màn khẩu chiến của hai người, để mặc cho Lâm Nhất tự mình bước ra.

"Dạ mỗ cũng nguyện thử một phen!"

Dạ Hân vốn đã chẳng phục từ lâu, lập tức chắp tay nói.

Ban đầu gã còn không định lên, tự biết mình kém xa đám người Tiêu Cảnh Diễm. Nhưng Dạ Khuynh Thiên cũng đã bước ra rồi, gã còn sợ cái gì?

Có kẻ đội sổ rồi, người đội sổ chắc chắn sẽ không phải gã.

Dù thế nào gã cũng mạnh hơn Dạ Khuynh Thiên!

"Được".

Thánh Nữ U Lan nhạt giọng đáp.

"Cu cho ma xem, lat nữa ta se cho nguoi biet xau ho la the nao, đe nguoi hieu được khoảng cách giữa chúng ta lớn đến đâu!"

Dạ Hân liếc qua Lâm Nhất, sải bước đi lên.

Trong lòng Lâm Nhất khẽ cười lạnh. Hắn thấy ngại dùm, tên này đúng là mặt dày thật đấy.

Chẳng mấy chốc, một khoảng trống được tạo ra giữa đạo trường, mười người lần lượt bước lên.

Không khí vốn đang sôi trào, bỗng chốc trở nên căng thẳng đến ngột ngạt.

Không ai ngờ chỉ là một vòng khảo hạch nhỏ, vậy mà lại nồng nặc mùi thuốc súng thế này.

Trước đó là Tiêu Cảnh Diễm và mấy người kia âm thầm so kè, mấy kẻ ở cảnh giới Niết Bàn thất nguyên chẳng ai chịu thua ai. Rồi lại đến Dạ Khuynh Thiên và Dạ Hân, hai người trực tiếp đối chọi gay gắt.

Dạ Khuynh Thiên đúng là tính nóng như lửa, chẳng hề biết sợ là gì, ngay cả trước mặt Thánh Nữ U Lan cũng chẳng nể nang ai.

"Lần này vui rồi đây, ngay cả Dạ Hân cũng lao vào góp vui. Hắn hình như chỉ nắm được có một chữ thôi thì phải".

"Sợ gì, còn có Dạ Khuynh Thiên đội sổ giúp mà. Ta tận mắt thấy, Dạ Khuynh Thiên đến một chữ cũng không lĩnh ngộ được".

"E là đến nét bút còn chẳng nhớ đủ. Dù sao hắn cũng chỉ là thủ lĩnh tổ Địa, có là gì chứ? Chúng ta đều là đệ tử Thánh truyền tổ Thiên đấy".

Trong tiếng bàn tán xì xào, Tiêu Cảnh Diễm và những người khác bắt đầu diễn luyện kiếm pháp. Theo những chiêu kiếm biến hóa, trong hư không dần dần hiện ra từng nét bút.

Mọi người đều không nhận ra cổ tự, chỉ có thể dùng kiếm pháp mà suy ngược lại cổ tự.

Tám vị cao thủ Niết Bàn thất nguyên, trong lòng đã tính toán sẵn, kiếm pháp thi triển ra liền mạch như mây trôi nước chảy.

Thỉnh thoảng có chỗ khựng lại, bọn họ cũng chỉ hơi trầm ngâm một chút là lại có manh mối, những nét bút trước mặt càng lúc càng nhiều.

So với bọn họ, Dạ Hân kém hơn rất nhiều. Trên trán mồ hôi tuôn như tắm, thỉnh thoảng còn phải lén liếc sang nhìn người khác.

Nhưng so với Lâm Nhất, bộ dạng chật vật ấy dường như vẫn chưa tính là gì.

Chỉ thấy Lâm Nhất còn chưa rút kiếm Táng Hoa ra, tay nắm chuôi kiếm, mày cau chặt, không biết đang suy nghĩ điều gì.

"Đúng là phế vật".

Dạ Hân nhìn thấy vậy, lập tức tự tin hẳn lên, nhịn không được khẽ cười nhạt một tiếng.

"Dạ Khuynh Thiên, cho dù ngươi chẳng nhớ nổi một chữ, ít nhất cũng phải nhớ được mấy chiêu kiếm pháp chứ. Chẳng lẽ lên đài rồi định đứng không vậy sao?"

Bạch Sơ Ảnh liếc qua Lâm Nhất, nhàn nhạt nói.

"Đã xong đâu mà, gấp cái gì. Để ta nghĩ đã".

Lâm Nhất nhoẻn miệng cười với nàng ta, rồi dứt khoát nhắm mắt lại, trông như thật sự đang cố gắng suy nghĩ.

Mọi người coi như được mở mang tầm mắt.

Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc đã nửa khắc.

Kiếm quang trong tay tám người Tiêu Cảnh Diễm vẫn chưa dừng lại, kiếm ý của từng người cuồn cuộn như nước lũ, khí thế hùng hồn như sóng trào.

Quanh thân bọn họ, đều đã hiện ra hai cổ tự.

Mỗi một nét bút đều sáng rực kim quang, đạo vận chảy xuôi, thậm chí còn có vài tia thánh huy lượn lờ trong đó.

Nhìn mà người ta phải than thở cảm khái.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!