Cũng hết cách!
Hắn quá đặc biệt, từ lúc nhắm mắt đến giờ vẫn bất động.
Dạ Hân ban đầu nghe người ta bàn luận còn hơi căng thẳng, giờ liếc qua một cái, liền bật cười thành tiếng.
May mà còn có tên hề này ở đây, nếu không hôm nay thật đúng là gã mất mặt đến chết.
Quả nhiên là phế vật. Đúng là chỉ nhờ cơ duyên ngẫu nhiên mà lấy được một khối Thánh Nguyên, không thì làm sao có thể có được hôm nay.
Nhưng Thánh Nguyên rốt cuộc cũng chỉ là ngoại vật. Muốn dựa vào Thánh Nguyên mà bước vào cảnh giới Bán Thánh, còn xa lắm.
Trong khi đó, những người khác sắp ngộ ra được chữ thứ ba.
Lại thêm nửa khắc nữa trôi qua.
Những người còn lại lần lượt thu tay, trước mặt mỗi người đều hiện ra ba cổ tự, chữ nào chữ nấy đều phi phàm.
Dương nhiên khong tính Da Han. Trưoc mat ga, meo mo van veo lam moi hiện ra được một cổ tự.
Chỉ một chữ như vậy thôi cũng đã khiến gã mồ hôi đầm đìa, phải nói là làm khó gã rồi.
Kiếm Thánh Thiên Tuyền nhìn qua ba chữ của đám người Tiêu Cảnh Diễm, nói: "Đều có cổ ý, nắm được năm phần đạo vận. Trong vòng một nén nhang mà đạt đến trình độ này, đã là vô cùng hiếm có".
"Đa tạ sư thúc tổ!"
Ba người Tiêu Cảnh Diễm mặt mày đắc ý, vội vàng chắp tay tạ ơn.
Mấy người khác, Kiếm Thánh Thiên Tuyền cũng lần lượt bình luận. Ít nhất đều có ba phần đạo vận, cũng xem như không tệ.
"Còn ngươi".
Kiếm Thánh Thiên Tuyền liếc nhìn chữ của Dạ Hân, khựng lại một chút, trầm ngâm rất lâu mà không biết nên đánh giá thế nào.
Mọi người đều cố nhịn cười, Dạ Hân lần này thật sự thành trò cười rồi. Đến cả Kiếm Thánh Thiên Tuyền cũng không nghĩ ra lời để nhận xét.
"Chữ này của ngươi, bổn Thánh ... không nhận ra."
Hồi lâu, Kiếm Thánh Thiên Tuyền mới bất đắc dĩ nói.
Phụt!
Đám người rốt cuộc không nhịn nổi nữa, phì cười thành tiếng.
Mặt Dạ Hân đỏ bừng, trong lòng phẫn nộ, hối hận không thôi. Sớm biết thế này gã đã chẳng bước lên.
Khó trách những người khác đều không lên, hiển nhiên ai cũng hiểu rõ chênh lệch giữa mình và mấy người kia, lên đài cũng chỉ rước lấy nhục.
Dạ Hân chắp tay tự trách một phen, sau đó nhìn sang Dạ Khuynh Thiên vẫn đang nhắm mắt, lập tức giận dữ quát: "Dạ Khuynh Thiên, Kiếm Thánh Thiên Tuyền đã bắt đầu bình phẩm rồi, còn chữ của ngươi đâu?"
Lâm Nhất cuối cùng cũng mở mắt, quay sang nhìn Bạch Sơ Ảnh, mỉm cười nói: "Kiếm pháp thì ta thật sự không nhớ rõ lắm. Nhưng bút tích của sư thúc tổ, ta mơ hồ còn nhớ được vài phần. Ta có thể trực tiếp viết cổ tự được không?"
"Đưa bút cho hắn".
Bạch Sơ Ảnh còn đang định hỏi thì Kiếm Thánh Thiên Tuyền bỗng ra lệnh.
Nhận được một cây Thánh bút, Lâm Nhất ngậm một đầu bút, trông như đang thật sự suy nghĩ.
"Tên này diễn giống ghê, đúng là tay mơ, lần này lộ hết rồi".
"Hắn căn bản không biết, chữ sư thúc tổ viết đều ẩn chứa quy tắc Thánh đạo, lại có cả đạo vận. Dù có nhớ từng nét bút, cũng tuyệt đối không thể thực sự viết ra được, chỉ có thể suy ngược mà thôi".
"Không có đạo vận và ý cảnh, nét bút vốn không thể tồn tại, đến chép cũng không chép nổi".
Bốn phía xôn xao, ai nấy đều chỉ thấy Lâm Nhất đang làm bộ làm tịch.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!