Lâm Nhất rất quyết đoán, cơ hội trôi qua là mất.
Đã xác định Bạch Sơ Ảnh không ở đó, đây chính là thời điểm tốt nhất để tới đó xem rốt cuộc có thần văn Nhật Nguyệt ở đó hay không.
"Ha ha, tốt! Bổn đế sắp chờ không nổi rồi", Tiểu Băng Phượng hưng phấn reo
lên.
Nhưng Lâm Nhất thì bình tĩnh hơn nhiều.
Hắn sớm nhận ra, thần văn Nhật Nguyệt e rằng có bí mật lớn.
Dù thật sự tìm thấy, cũng chưa chắc dễ dàng lấy đi.
Dù sao trước hết cứ đi tìm hiểu đã.
Trong lòng hắn cũng không muốn nhìn thấy Tiểu Băng Phượng bị thương nữa.
Con bé bình thường có vẻ vô tư, nhưng Lâm Nhất biết rõ, người hắn nợ nhiều nhất chính là vị Đại Đế này.
Sau khi chuẩn bị sơ qua, Lâm Nhất liền nhân lúc màn đêm mênh mông, bay về phía ngọn núi nơi hồ Thánh Tiên tọa lạc.
Trên người hắn có linh trận do Tiểu Băng Phượng bố trí, chỉ cần không giao thủ với ai thì thân thể sẽ hòa lẫn hoàn hảo với màn đêm. Lại thêm Quy Thần Biến che giấu khí tức, chỉ cần không phải cường giả Thánh cảnh thì rất khó phát hiện ra sự tồn tại của hắn.
Dưới chân núi, trăm hoa đua nở.
"Rất nhiều lính canh ... "
Tiểu Băng Phượng kinh ngạc nói.
Khác với lần trước, lần này ngay dưới chân núi đã có đệ tử tuần tra, trong đó còn có một Kim Ngô Vệ.
Kim Ngô Vệ là những đệ tử Thánh truyền đỉnh phong sau khi lui xuống đảm nhiệm, tất cả đều có tu vi Bán Thánh, thực lực cực kỳ kinh người.
"Trước đây đâu có Bán Thánh trấn giữ".
"Viện U Lan đâu phải vườn rau. Lần trước ngươi xông vào rồi, họ chắc chắn sẽ tăng cường phòng bị".
Ánh mắt Lâm Nhất lóe lên, bình tĩnh nói: "Nhưng điều đó cũng chứng tỏ hồ Thánh Tiên thật sự có điều kỳ lạ".
"Ngươi có muốn đeo mặt nạ không?", Tiểu Băng Phượng định lấy mặt nạ Ngân Nguyệt đưa cho hắn.
Lâm Nhất nghĩ một chút rồi vẫn không đeo.
Nếu không đeo mặt nạ mà bị phát hiện, ít nhất vẫn còn một tia sinh cơ. Người của Thiên Đạo Tông ít nhiều còn phải kiêng dè Long Vận Đại Thánh.
Còn nếu đeo mặt nạ, không ai biết thân phận hắn, bị đánh chết cũng chẳng có chỗ kêu oan.
"Đi thôi".
Chân Lâm Nhất không chạm đất, cứ như vậy lướt qua chân núi, trong chớp mắt đã vượt qua đám thủ vệ.
Rất nhiều đệ tử đều không có phản ứng gì, chỉ có tên Kim Ngô Vệ kia khẽ liếc nhìn một cái.
Sau đó gã dùng uy áp Bán Thánh quét qua một lượt, phát hiện không có gì dị thường liền nhắm mắt lại.
"Đại Đế đúng là có bản lĩnh ... "
Trong lòng Lâm Nhất thầm tán thưởng, ngay cả Bán Thánh cũng thật sự không phát hiện ra hắn.
Hắn yên tâm hơn nhiều, tiếp tục lướt về phía trước.
Hồ Thánh Tiên nằm ở sườn núi. Sau khi vượt qua chân núi, xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh vô cùng, Lâm Nhất men theo bóng tối lặng lẽ tiến lên.
"Có phản ứng!”
Trong bí cảnh Tử Diên, Tiểu Băng Phượng hai tay kết ấn, ấn ký huyết kim giữa trán tỏa sáng, vui mừng nói.
Vút vút vút!
Lâm Nhất hơi tang tốc, một khắc sau liền dừng bước.
Bên ngoài hồ Thánh Tiên lại có một đám chấp sự trấn giữ, trong số đó cũng có một Kim Ngô Vệ.
Người này lại còn là người quen cũ của Lâm Nhất, chính là Bạch Tiêu mà hắn từng gặp ở điện Công Đức. Lâm Nhất có ấn tượng khá tốt với người này.
"Có phải người của Bạch gia đã giúp ngươi đổi thánh dịch Chân Long không?"KTiểu Băng Phượng nghe hắn nhắc đến, liền có chút ấn tượng.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!