Lâm Nhất lùi ba bước, quỳ gối xuống đất, dưới ánh trăng mái tóc dài như thác, gương mặt tuấn mỹ tái nhợt xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Nhìn thấy khuôn mặt tái trắng dưới ánh trăng đó, tất cả mọi người đều kinh hãi, lộ ra vẻ không thể tin nổi.
Cái này ... Sao có thể?
Dưới chiếc mặt nạ, là gương mặt mà tất cả mọi người đều biết, cũng đều từng gặp.
"Dạ Khuynh Thiên!”
Bạch Sơ Ảnh bước lên, kinh hãi.
Không chỉ là nàng ta, những Bán Thánh khác cũng vô cùng kinh ngạc, đồng loạt kêu lên.
Không ai ngờ rằng, Dạ Khuynh Thiên to gan như vậy, lần nữa xông vào cấm địa hồ Thánh Tiên.
Bạch Tiêu cầm chiếc mặt nạ Ngân Nguyệt, nhìn Lâm Nhất mất đi ánh bạc, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Mặt nạ bị tháo xuống, Lâm Nhất không còn rối rắm như trước.
Hắn đưa hai tay vuốt tóc lên, lộ ra gương mặt hoàn chỉnh, cười nói: "Bạch Tiêu, phiền ông trả mặt nạ cho ta."
Bạch Tiêu cười ngượng, tiến lên đưa mặt nạ Ngân Nguyệt cho Lâm Nhất, đồng thời lặng lẽ giơ ngón tay cái.
Tên này!
Lâm Nhất nhận lấy mặt nạ, nhìn Bạch Sơ Ảnh cười nói: "Ta đã nói rồi, nếu tháo mặt nạ ra, người đầu tiên muốn giết ta chắc chắn là thánh nữ điện hạ."
"Ngươi nói đúng." Mặt Bạch Sơ Ảnh không biểu cảm, lạnh lùng nói: "Giết hắn.”
“Hả?"
Bạch Tiêu giật mình, cười gượng nói: "Sơ Ảnh, không đến mức, không đến mức.”
Những Bán Thánh khác cũng có chút khó xử, dù sao cũng là đệ tử quan môn của Long Vận Đại Thánh, xét địa vị tông môn Lâm Nhất còn cao hơn họ.
Nhưng thánh nữ đã mở miệng, cũng rất khó thật sự từ chối.
"Ta nói giết hắn." Bạch Sơ Ánh nói lần nữa, trên mặt càng lạnh hơn.
Vút!
Thời khắc mấu chốt, Thiên Tuyền Kiếm Thánh từ trên trời rơi xuống, mấy Bán Thánh lập tức thở phào, vội vàng chắp tay hành lễ.
"Bái kiến Thiên Tuyền Kiếm Thánh.”
Thiên Tuyền Kiếm Thánh không trả lời, ánh mắt đảo quanh nhìn Lâm Nhất, lạnh lùng mỉa mai: "Sư tôn ngươi đúng là dạy ra đệ tử giỏi!"
"Mau, nhớ lời bổn Đế trước kia dạy ngươi, nhanh lên." Tiểu Băng Phượng trong bí cảnh Tử Diên truyền âm nói.
Sắc mặt Lâm Nhất thay đổi, ngẩng đầu nhìn Thiên Tuyền Kiếm Thánh, cuối cùng hạ quyết tâm, âm thầm truyền âm nói: "Sư mẫu, chuyện này nói ra thì dài, xin cứu ta!”
Sư mẫu?
Thiên Tuyền Kiếm Thánh nghe hai chữ này, sắc mặt thay đổi, nhiệt độ xung quanh đột ngột hạ xuống, các Bán Thánh đều không biết chuyện gì xảy ra, vẻ mặt ai cũng hoảng sợ.
Tiếng quát giận dữ vang lên: "Dạ Khuynh Thiên, ai cho ngươi lá gan đó!"
Hỏng rồi!
Lâm Nhất lập tức nhận ra không ổn, nhưng chưa kịp phản ứng, Thiên Tuyền Kiếm Thánh đã tự mình ra tay, tung chưởng.
Đây là chưởng khủng bố đến mức nào, màn đêm mênh mông dưới chưởng này sáng như ban ngày, thánh huy trên người Thiên Tuyền Kiếm Thánh càng khiến người không dám nhìn thẳng.
Bich!
Các Bán Thánh bao gồm cả Bạch Tiêu đều quỳ xuống, uy áp thánh khủng bố khiến linh hồn họ cũng run ray.
Bạch So Anh trong cơn tức gian han không the tự tay giết Dạ Khuynh Thiên, nhưng khi thật sự nhìn thấy cảnh này, vô cùng hụt hẫng, trái tim dường như hơi đau.