Đúng lúc phong thái của Vô Sương công tử bộc lộ khắp nơi, thì trên vách Sám Hối, Lâm Nhất cũng đã luyện Vạn Kiếm Quy Nhất đến cảnh giới Nhập Vi.
Trên Hóa Cảnh, lại còn có thể tinh vi đến mức Nhập Vi.
Vút! Vút! Vút!
Trên bãi đất bằng của vách Sám Hối, tâm niệm Lâm Nhất khẽ động, lập tức có mười ba đạo thân ảnh từ trong cơ thể hắn bắn ra.
Gần như trong chớp mắt, một vòng tròn không có bất kỳ sơ hở nào đã hoàn toàn thành hình.
Khác han trước kia, vòng tròn này ẩn chứa kiếm ý cuồn cuộn, chồng lên đó là mấy chục loại dị tượng khác nhau.
Keng! Keng! Keng!
Đến khoảnh khắc Lâm Nhất chuẩn bị rút kiếm, cả vách Sám Hối đã bị kiếm ý của hắn bao phủ.
Khi một kiếm đâm ra, mũi kiếm lóe lên một đốm sáng như đom đóm, bùng nổ lao đi như có sinh mệnh.
Âm!
Chỉ trong tích tắc, không khí bốn phía như gương vỡ nát thành vô số mảnh, nhìn vào mà rợn cả người.
"Lại chiêu này nữa".
Ngoài vách Sám Hối, Bạch Tiêu chau mày. Ông ta phải thừa nhận, tên Dạ Khuynh Thiên này đúng là một kỳ tài kiếm đạo.
Vài ngày nay đối phương luôn luôn tu luyện Vạn Kiếm Quy Nhất, tiến bộ nhanh như gió, tốc độ ra kiếm ngày càng kinh người.
Đến bây giờ hoàn toàn đã đạt tới cảnh giới kiếm đi theo tâm, thậm chí còn chưa động thân, ý cảnh trong đó đã đủ khiến người ta sởn gai ốc.
"Cung Vô Trần ... "
Lâm Nhất thu kiếm, bước tới. Hắn nghe được tiếng đàn, ngẩng đầu nhìn, rất nhanh đã nhận ra, tiếng đàn truyền đến từ hướng cung Vô Trần.
"Yến hội bắt đầu rồi sao?" Lâm Nhất khẽ lẩm bẩm.
"Sao thế?"
Bạch Tiêu thu lại vẻ kinh ngạc trong lòng, cười nói: "Đừng nói với ta là ngươi thật sự coi mình là Táng Hoa Công Tử đấy nhé. Đừng mơ, ngươi không xứng đâu".
Lam Nhat cuoi: "Ta khong xung cai gì? Khong xung voi Bach Sơ Anh, hay không xứng so với Táng Hoa Công Tử, hay là không xứng ra tay với Vô Sương công tử?"
Bạch Tiêu khẽ sững người. Ông ta ngạc nhiên nhận ra, hôm nay Lâm Nhất dường như đã thông suốt hơn trước nhiều, giữa hai hàng lông mày ngưng tụ một luồng khí sắc bén.
Bạch Tiêu vậy mà lại bị áp chế về khí thế, hồi lâu mới cứng giọng đáp: "Cái gì cũng không xứng".
Lâm Nhất không tranh cãi với ông ta, chỉ nói: "Bạch đại ca, ông từng nói nếu ta có thể bước ra ngoài, ông sẽ không cản ta, đúng không?"
Bạch Tiêu khẽ nhướng mày, không biết đối phương đang suy tính gì, chỉ có thể cứng đầu đáp: "Ta chỉ nói nếu Táng Hoa Công Tử ở đây, U Lan kiếm trận này tuyệt đối không giữ nổi hắn".
Lâm Nhất tiếp lời: "Vậy là có nói rồi đúng chứ?"
"Coi như ... coi như là từng nói đi", Bạch Tiêu hơi chột dạ.
Lâm Nhất khẽ thở dài, rồi nheo mắt cười: "Thật ra ta vẫn luôn do dự, không biết có nên đi ra hay không. Nghĩ đến bây giờ cũng vẫn chưa có đáp án. Trên đời chung quy có những chuyện, không thể chỉ dựa vào một kiếm mà chém đứt được".
Bạch Tiêu vội vã chen lời: "Vậy thì đừng ra".
Giờ ông ta thấy hơi run rồi. Ông ta đúng là đã nói nếu Lâm Nhất đi ra thì sẽ không cản, nhưng nếu Lâm Nhất thực sự đi, trách nhiệm đó lại đè lên đầu ông ta.
Như thể không hề nghe thấy, nụ cười trên mặt Lâm Nhất dần thu lại, lạnh lùng nói: "Nên hay không nên ra, ta chưa nghĩ thông. Nhưng có một chuyện, ta càng nghĩ càng rõ. Cái tên gọi là Vô Sương công tử gì đó, hắn thật sự mới là không xứng !! ”
Rắc!
Sắc mặt Bạch Tiêu khẽ biến đổi. Ông ta kinh ngạc phát hiện, những đóa U Lan mọc trên hư không bốn phía đang từng đóa từng đóa héo rũ, lụi tàn.
"Không vội, cứ từng người một".
Nhiếp Vô Sương nheo mắt mỉm cười, giọng điệu bình thản, nhưng lời nói lại kiêu ngạo đến cực điểm.
Ý tứ rất rõ: ta không nhắm vào riêng ai, mà là nhắm vào tất cả các ngươi. Cứ việc lên từng người là được!
'Để ta".
Lúc mọi người Thiên Đạo Tông đang phẫn nộ ngút trời, chỉ thấy một đạo lôi quang lóe lên, ngay sau đó, một bóng người trực tiếp xuất hiện trên quảng trường trước điện.
Âu Dương Hạc!
Hai mươi năm trước gã đã là một trong ba người đứng đầu bảng Long. Gã tinh thông đạo Lôi Đình, tu vi sâu không lường được, từ rất sớm đã có tu vi Niết Bàn tứ nguyên.
Hiện nay tu vi đã đến Niết Bàn ngũ nguyên, nhìn qua cảnh giới không cao lắm, nhưng khí Niết Bàn trên người gã lại kinh khủng đến tột cùng.
Gã là kẻ tàn nhẫn có tiếng của Thiên Đạo Tông, rất nhiều Thánh đồ Niết Bàn thất nguyên cũng phải kiêng kị gã ba phần.
"Ngưoi chắc chu? Với tu vi này, ta so lo tay làm ngươi bị thương", Vô Sương công tử mỉm cười "hiền hòa".
"Không đủ tư cách sao? Hê, vậy thế này đủ chưa?"
Khóe môi Âu Dương Hạc nhếch lên một nụ cười, rồi bất ngờ xòe bàn tay, lòng bàn tay liền bùng nổ một đạo kinh lôi.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!