Đạo kinh hồng hoàn toàn do sát ý ngưng tụ kia lóe lên rồi biến mất, dị tượng lôi đình của Âu Dương Hạc vừa chạm vào đã tan vỡ.
"Cái ... cái này sao có thể?"
Âu Dương Hạc kinh hoàng biến sắc.
Keng! Keng! Keng!
Nhưng tiếng đàn vẫn chưa dừng. Mỗi một tiếng đàn đều đi kèm một đạo kinh hồng huyết sắc. Chỉ trong chốc lát, dị tượng của Âu Dương Hạc đã bị đánh nát tan tành.
Tiếng đàn của Vô Sương công tử chợt tăng tốc, keng keng keng, âm thanh như đao binh chém giết trút ra ngoài.
Phụt!
Trên người Âu Dương Hạc lập tức xuất hiện vô số lỗ máu, miệng phun huyết tươi, cả người bị đánh bay ngang, đập nát một chiếc bàn ngay tại chỗ.
Âu Dương Hạc hiện tại thậm chí ngay cả bò dậy cũng làm không nổi.
"Một khúc Sát Vô Xá, chém sạch quần ma".
Vô Sương công tử mỉm cười, chậm rãi thu tay lại, quảng trường trước điện rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
"Tiếp theo".
Vô Sương công tử nhìn về phía đám đệ tử Thánh truyền Thiên Đạo Tông, nụ cười trên mặt y lại khiến mọi người cảm thấy ngột ngạt khó thở.
Quá đáng sợ!
Thật sự không thể bước được vào mười bước, rõ ràng chỉ còn một bước nữa thôi, nhưng lại không tài nào bước vào.
"Mười lăm bước dường như hơi khó nhỉ, vậy thì ... ba mươi bước đi. Bất luận là ai, chỉ cần tới gần trong vòng ba mươi bước so với tại hạ, coi như ta thua. Thực sự không được thì cùng lên cũng chẳng sao", Nhiếp Vô Sương nheo mắt cười.
"Tên này đúng là khinh người quá đáng".
"Quá ngông cuồng!"
"Coi Thiên Đạo Tông chúng ta như chốn không người à?"
"Mẹ nó, chẳng phải chỉ biết ít âm luật thôi sao, ta không tin là không ai trị nổi hắn".
Đám đệ tử Thánh đồ Thiên Đạo Tông chưa từng bị người ta khinh nhờn đến thế, bọn họ đều bị chọc giận, lập tức liên tiếp có người bước ra.
"Hay lắm!"
Nhiếp Vô Sương bật cười, tiếp tục đại sát tứ phương. Một khúc Sát Vô Xá, không ai đỡ được.
Sát ý của y hoàn toàn bùng nổ, huyết quang trên người bốc thẳng lên trời, tiếng đàn nổ ầm ầm khiến người ta dựng tóc gáy.
Chẳng mấy chốc, y đã liên tiếp thắng tám trận, gần như toàn bộ đều là đánh bại trong nháy mắt.
Đợi y lại thắng thêm một người nữa, tiếng đàn của Nhiếp Vô Sương đã đạt đến trạng thái vô địch. Mười ngón tay y đồng loạt giáng mạnh xuống dây đàn.
Âm!
Không ít người còn chưa kịp lên đài đã bị chấn bay ra ngoài, bên phía Thiên Đạo Tông có không ít chén rượu trên bàn vỡ tan theo tiếng vang, sát ý đáng sợ gào thét bốn phương tám hướng.
Nhiếp Vô Sương cười nói: "Còn ai nữa?"
Một tiếng quát vang, bốn phía im phăng phắc, không ai dám mở miệng.
"Dạ Khuynh Thiên, không lên sao?"
Vương Tử Nhạc lộ vẻ sốt ruột, nắm chặt nắm tay phải, trông cực kỳ phẫn uất.
Bên phía Thiên Đạo Tông, từng ánh mắt bất giác đổ dồn về phía Dạ Thanh Hồng, Bạch Dịch Châu, Chương Khôi và những người khác.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!