Đúng lúc tất cả mọi người trong Thiên Đạo Tông đều cảm thấy bó tay, một người không ai ngờ tới đã xuất hiện.
Trên mái hiên ngoài quảng trường trước cung Vô Trần, khóe môi Lâm Nhất mang theo nụ cười cà lơ phất phơ, ung dung hiện thân trước mặt mọi người.
"Dạ Khuynh Thiên!"
Trong nháy mắt, cả sân ồ lên tiếng kinh hô, ánh mắt mọi người đồng loạt ngây
dại.
Ngay cả không ít đệ tử Thần Đạo Các cũng kinh ngạc, trố mắt nhìn người mới
tới
"Đây chính là Dạ Khuynh Thiên sao? Kiếm đạo kỳ tài mới nổi của Thiên Đạo Tông đó à? Nhưng chẳng phải hắn bị giam rồi sao?"
"Tên này ra ngoài kiểu gì vậy?"
Không chỉ bọn họ mù mờ, trong mắt đầy vẻ khó hiểu, mà khá nhiều người trong Thiên Đạo Tông cũng cực kỳ khó hiểu.
Trong lời đồn, Dạ Khuynh Thiên đã sớm bị Thiên Tuyền Kiếm Thánh lỡ tay đánh trọng thương, thậm chí còn có người bảo hắn đã bị đánh chết rồi.
Vậy mà giờ lại đường đường chính chính xuất hiện trước mặt bọn họ, quả thật khiến người ta khó mà hiểu nổi.
"Giỏi lắm, ta biết ngay mình không nhìn nhầm người mà", Vương Tử Nhạc đập mạnh lên bàn, cười vô cùng hưng phấn.
Dạ Khuynh Thiên quả nhiên là một kẻ si tình, vẻ ngoài lãng đãng bất kham chỉ là giả vờ, nội tâm lại một mực chung tình.
Giữa cõi đời mênh mang, chẳng ai hiểu được hắn, chỉ có ta hiểu!
Bạch Sơ Ảnh ngẩng đầu nhìn, thần sắc vẫn bình thản, nhưng trong lòng lại gợn lên vài tia sóng.
Vài ngày nay nàng ta luôn cố gắng quên đi người này, bởi hễ nghĩ tới hắn, đủ chuyện trong hồ Thánh Tiên lại hiện về trước mắt.
Nàng ta không hiểu vì sao mình lại sinh ra vài phần sợ hãi, thứ cảm xúc này, từ trước tới giờ nàng ta chưa từng có.
Véo!
Dạ Khuynh Thiên từ trên mái hiên đáp xuống, cười híp mắt nói: "Hình như có người không hoan nghênh ta cho lắm nhỉ".
Hắn đảo mắt một vòng, dừng trên gương mặt đầy kinh ngạc của Bạch Dịch Châu, Dạ Thanh Hồng và những người khác, khóe môi vẫn mang theo nụ cười.
"Dạ Khuynh Thiên, ngươi tự tiện xông vào cấm địa gây ra đại họa, còn dám lén trốn khỏi vách Sám Hối, ngươi coi môn quy tông môn là cái gì hả?" Dạ Thanh Hồng lập tức quát mắng.
Lâm Nhất ung dung tìm một chỗ ngồi xuống, cười nói: "Ta nghe có người gảy đàn nên xuống đây hóng gió thôi. Thánh Nữ còn đang ở đây, đến lượt ngươi dạy dỗ ta à? Tên kia, ngươi đây là không coi Thánh Nữ ra gì đó!"
Dạ Thanh Hồng lập tức nghẹn lời, mặt đỏ bừng. Dường như từ trước tới nay, gã chưa từng chiếm được thế thượng phong khi đấu khẩu với Lâm Nhất.
"Thánh Nữ, tên dâm tặc này không xứng ở lại cung Vô Trần, xin Thánh Nữ cho phép để ta đuổi hắn ra ngoài!" Dạ Thanh Hồng lạnh lùng liếc Lâm Nhất, chắp tay xin lệnh.
"Nói rất đúng, kẻ mang trọng tội, lấy đâu mặt mũi mà ở lại cung Vô Trần", Bạch Dịch Châu lập tức phụ họa.
Lâm Nhất không hề sợ hãi, hắn nhấp một chén rượu, cười nói: "Ta nào có tội, ai kết tội ta chứ? Ta chỉ là có lỗi thôi, hai vị khỏi cần dạy Thánh Nữ làm việc. Nàng đã không bảo ta cút, chẳng lẽ ta không thể ngồi đây sao?"
Trong lòng Bạch Sơ Ánh hậm hực, tên này sao mặt dày dữ vậy không biết.
"Nhiếp Vô Sương, đàn gảy không tệ, tiếp đi chứ, Dạ mỗ còn chưa nghe đủ đâu", Lâm Nhất hướng về phía đối diện quảng trường, cười với Vô Sương công tử.
Vô Sương công tử khẽ cười, hai tay đặt lên dây đàn, không đáp lời cũng không gảy đàn.
Trên quảng trường trước cung Vô Trần, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Lâm Nhất, ít nhiều bất ngờ vì sự khinh suất của hắn.
Đó là Vô Sương công tử của Thần Nhạc thế gia đấy!
Vừa rồi một khuc "Sát Vô Xá" của han đã đe cho đám người Thiên Đạo Tông chẳng ngẩng nổi đầu, nói là mất hết mặt mũi cũng không ngoa.
Dạ Khuynh Thiên, kiếm pháp tuyệt luân nhưng mới bước vào Niết Bàn.
So ra, hắn thế nào cũng chẳng thể lay chuyển được thực lực đối phương, trong mắt đám Thánh Truyền đệ tử thì là như vậy.
Cho dù là một đệ tử Thánh Truyền bình thường cảnh giới Niết Bàn thất nguyên, chưa chắc đã là đối thủ của Vô Sương công tử.
Chỉ có Dạ Thanh Hồng, Chương Khôi, Bạch Dịch Châu những người nắm giữ công pháp truyền thừa, lại là kiêu hùng của các thế gia đại tộc mới thật sự có tư cách đấu một trận với Vô Sương công tử.
Thế mà mấy người này cứ dính chặt mông trên ghế, chẳng buồn nhúc nhích.
Không những thế, bọn họ còn mở miệng châm chọc người của bổn tông, hết lời tâng bốc Vô Sương công tử.
Cảnh đó khiến nhiều người phẫn nộ, nhưng lại chẳng làm được gì.
Trên gương mặt anh tuấn của Vô Sương công tử luôn mang nụ cười nhạt, y khẽ cười nói: "Trước khi đến đây ta đã từng nghe danh ngươi. Nhưng nói thật lòng, ngươi thật ra không xứng nghe đàn ta gảy".
Lâm Nhất bỗng thấy hứng thú, cười nói: "Vậy à? Nói cho ngươi biết, ta cũng hiểu chút ít về âm luật, hay là để ta đàn cho ngươi nghe thử?"
Phụt!
Dạ Thanh Hồng khịt mũi cười khẩy: "Dạ Khuynh Thiên, ngươi đừng tự làm mất mặt mình nữa. So với Vô Sương công tử, ngươi chỉ là mèo chó ven đường mà thôi. Người ta là Thế tử Thần Nhạc thế gia, ngươi có mất mặt thì cứ việc, đừng làm mất mặt Thiên Đạo Tông ta".
Bạch Dịch Châu lạnh giọng mỉa mai: "Tên hề nhảy nhót, ở trên vách Sám Hối lâu như vậy, bản tính vẫn chẳng sửa nổi chút nào".
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!