Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

"Không có sao?"

Khóe miệng Lâm Nhất khẽ giật, lần này hình như khoe quá rồi.

Vù vù!

Thân thể hắn ngả ra sau, đạo sóng âm lướt sát mặt bay qua, sau đó xoay người giữa không trung, tránh được mấy đạo sóng âm nguy hiểm càng nguy hiểm.

Cúi đầu nhìn xuống, dưới mặt hồ ánh trăng đang từ từ dâng lên, dường như sắp phá nước mà ra.

"Chỉ ngươi mà đòi cũng biết kéo đàn Hề?" Đám đệ tử Thánh truyền Thần Đạo Các lộ vẻ chế nhạo, căn bản không tin.

“Dạ Khuynh Thiên ngươi đừng giả vờ nữa, ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi!”

Nhiếp Vô Sương cười lớn, tốc độ cây cung đàn trong tay đột nhiên tăng nhanh, ý cảnh của Nhị Tuyền Ánh Nguyệt bỗng nhiên trở nên gấp gáp.

Ngay lúc này, cây đàn Hề, cây cung đàn bỗng nhiên xuất hiện, giống như hai đạo kinh hồng bay về phía Lâm Nhất.

Lâm Nhất thuận thế đón lấy, quay đầu nhìn, ánh mắt vừa khéo chạm với thánh nữ U Lan.

"Dùng của ta đi." Mặt Bạch Sơ Anh không gợn sóng, thản nhiên nói.

Trong lòng Lâm Nhất khẽ khựng, không ngờ vậy mà Bạch Sơ nh giúp hắn vào lúc này.

“Đa tạ thánh nữ tặng đàn."

Lâm Nhất không kịp nghĩ nhiều, nắm lấy cung đàn và thân đàn, trên mặt lộ ra nụ cười.

Đàn Hề trong tay, vậy thì không hoảng nữa.

Vút

Nhiếp Vô Sương nhìn thấy cảnh tượng này thì sững sờ, ngay sau đó trong mắt lộ ra vẻ ghen tị nồng đậm, gần như phát cuồng.

“Ngươi cũng xứng dùng đàn Hề? Cút cho ta!" Nhiếp Vô Sương nổi giận, ý cảnh của Nhị Tuyền Ánh Nguyệt theo đó bùng phát, trăng sáng trong hồ phá nước mà ra.

Ầm!

Khí lưu cuồng bạo cuốn theo sóng âm gào thét ập tới, uy thế ấy khiến người nhìn đều kinh hô.

Đó là luồng khí hủy diệt, là ý diệt thế của nỗi bi thương, vô cùng phẫn nộ.

Thật khó tưởng tượng, cây đàn Hề có uy lực như vậy, rat nhiều đ tử Thiên Đạo Tông đều trợn mắt há mồm vô cùng kinh ngạc.

Cho dù bọn họ đứng rat xa, cung bị khuc điệu anh hưởng, tam trạng trở nên cực kỳ sa sút, có kẻ không chịu nổi thậm chí quỳ sụp xuống đất nước mắt chảy ròng.

"Rốt cuộc làm thế nào mà làm được vậy?"

Vương Tử Nhạc lau đi giọt nước mắt rơi xuống không tiếng động, trên mặt đầy vẻ không thể tin nổi, trước kia y cũng từng tiếp xúc với vài cao thủ tư nhạc.

Nhưng thật sự chưa từng thấy kiểu này, trong vô thanh vô tức tâm trạng đã bị ảnh hưởng.

So với uy thế đáng sợ của dị tượng, sự biến đổi của tâm trạng càng khiến y nổi da gà.

Lâm Nhất chịu nổi không?

Tim y thắt vào, thấy trong dị tượng khủng bố kia, trăng sáng bay vọt lên đập về phía Lâm Nhất.

Nhưng so với vẻ kinh hoảng của mọi người, Lâm Nhất không hề sợ hãi, thậm chí còn muốn cười: "Ta không xứng chạm vào đàn Hề ư?"

Ngươi xứng hả?

Ha!

Lâm Nhất mặc cho vầng trăng sáng kia đập xuống phía mình, ung dung kéo cung đàn lên, khi cung đàn chuyển động.

Khúc điệu vui tươi mà mọi người chưa từng nghe qua bỗng bùng nổ từ dây đàn, khúc điệu du dương, tiết tấu nhẹ nhàng.

Chính là danh khúc đàn nhị, Đua Ngựa!

Nỗi bi thương vô hạn trong Nhị Tuyền Ánh Nguyệt, vậy mà tan chảy như băng tuyết, với tốc độ mắt thường có thể thấy được mà tiêu tán.

Khí tức hủy diệt vô cùng đáng sợ lúc trước, lập tức không còn, vầng trăng sáng kia ầm ầm tan biến, khi đập xuống người Lâm Nhất thì đã hoàn toàn không tồn tại.

Trăng sáng tan biến, hóa thành trận gió ào ào, thổi qua người Lâm Nhất.

Tóc dài của hắn dập dềnh như sóng, ngũ quan tuấn lãng hiện ra không góc chết, nụ cười trên mặt khiến người ta như tắm gió xuân

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!