Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Lâm Nhất chớp mắt, hắn lộ vẻ tươi cười, tốc độ cung đàn trong tay đột nhiên tăng nhanh, khúc điệu vui tươi ấy vang khắp toàn trường.

Xì xì!

Lâm Nhất móc lấy dây đàn trên đầu đàn, cung đàn cọ sát phát ra tiếng rít, vào khoảnh khắc này, những con ngựa con đang phi nước đại khắp bốn phương dường như sống lại.

Quá chân thật!

Mọi người như đang ở trên thảo nguyên, cưỡi ngựa cao lớn, phi ngựa cuồng chạy, bốn phía đều là tiếng cười vui vẻ của bằng hữu.

Trong hiện thực, thân thể bọn họ cũng không nhịn được mà lắc lư, nỗi bi thương lúc trước hoàn toàn không còn, tất cả mọi người đều bật cười.

Đáng chết!

Vô Sương công tử hoảng rồi, y khẽ chửi, cung đàn trong tay liều mạng kéo lên, muốn tái hiện ý cảnh của Nhị Tuyền Ánh Nguyệt.

Nhưng đâu có dễ như vậy!

Khúc điệu của Lâm Nhất vui tươi du dương, càng kéo càng nhẹ nhàng, hắn còn cố ý khoe kỹ xảo, khiến đoạn khúc điệu liên tục lặp lại với tốc độ gấp đôi.

Ngược lại Nhiếp Vô Sương, y chỉ cảm thấy cây cung đàn trong tay nặng tựa vạn cân, dây đàn không nhúc nhích với lực cản cực lớn, cánh tay khi diễn tấu trở nên vô cùng khó nhọc.

Gương mặt tuấn tú đỏ bừng lên, cứng rắn cũng không kéo ra nổi nửa âm phù.

Trong lòng y rõ ràng vô cùng bi thương, nỗi bi thương và uất ức ấy không phải là giả.

Nhưng vừa ngang đầu nhìn thấy nụ cười trên mặt Lâm Nhất, nghe được khúc Đua Ngựa vui tươi, khuc điệu lap tức không thể trở nên bi thương.

Đừng nói Nhị Tuyền Ánh Nguyệt, ngay cả diễn tấu đàn Hề bình thường cũng không thể thành công, gương mặt biến thành vẻ đau khổ.

Khoảnh khắc này, không ai đàn ra được nỗi bi thương của y.

Mọi người đều đang cười, chỉ có y muốn khóc mà khóc không ra.

Âm!

Chẳng bao lâu sau, cây đàn Hề trong tay y tách ra, cả người bị sóng âm đánh bay ra ngoài, phun ra ngụm máu.

Nụ cười đặc trưng của Lâm Nhất xuất hiện, hắn vừa ngông cuồng, vừa hờ hững cười nói: "Có thể tiến vào trong mười bước của ta, coi như ngươi thắng!"

"Ngươi, khinh người quá đáng!"

Nhiếp Vô Sương nổi giận, cả người hoàn toàn phá vỡ, không để ý người khác ngăn cản lao về phía Lâm Nhất.

"Ha ha ha, đến hay lắm."

Lâm Nhất cười lớn, trong mắt lộ ra nụ cười mưu kế đã thành.

Vù!

Tiếng xé gió vang lên, sau khi Nhiếp Vô Sương tiến gần mười bước, lập tức bị luồng sóng âm vô hình kéo xuống.

Hỏng rồi!

Y vừa mới rơi xuống đất, sắc mặt lập tức thay đổi dữ dội, trong nháy mắt hiểu ra Lâm Nhất muốn làm gì.

Đối phương muốn lấy đạo của người trả cho người!

Trước đo Lâm Nhất bị ý cảnh ảnh hưởng, tâm trạng bi thương, thân thể mềm nhun nhưng đã thực sự chịu vài đòn nguy hiểm.

Nhiếp Vô Sương ngng đầu nhìn, thấy nụ cười trong mắt Lâm Nhất, tim chợt trầm xuống, lập tức muốn rút lui.

"Đây là khúc nhạc trên trời, nên có tiên nhân múa!"

Lâm Nhất cười lớn, tiếng đàn Hề trở nên cực kỳ vui tươi, Nhiếp Vô Sương ở trong đó lập tức không thể tự kiềm chế.

Thân thể y không chịu khống chế mà lắc lư, tâm trạng vô cớ hưng phấn, hai tay vung vẩy, bước chân nhịp nhàng di chuyển.

Vậy mà thật sự múa lên, giống như đang làm bạn múa cho Lâm Nhất.

Nếu không phải vẻ mặt còn khó coi hơn khóc, thì người đàn người múa này cũng coi như hòa hợp.

Thấy Vô Sương công tử có bộ dạng buồn cười như vậy, mọi người vốn đã chìm trong bầu không khí vui vẻ, lập tức cười vang cả hội trường.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!