Bạch Sơ Ảnh xoay người, ánh sáng trong mắt lưu chuyển, thân thể vốn như ngọc không tì vết, trở nên càng trong suốt hơn.
Lúc này, dường như hai người đều buông thả bản thân, dùng hai loại lý giải kiếm đạo khác nhau để phân cao thấp.
Một người siêu nhiên bên ngoài, kiếm nhìn như cầm trong tay, thực ra người và kiếm xa cách, phân biệt rất rõ.
Một người chỉ kiếm độc tôn, nhìn như cách không ngự kiếm tay không cầm kiếm, thực ra người kiếm hợp nhất, đến mức không thể tách rời.
"Dạ sư đệ, cẩn thận."
Sau khi đấu hồi lâu, Bạch Sơ Ảnh không còn khiêm tốn, vận dụng chiêu kiếm cực kỳ mạnh.
Từng sức mạnh hùng hậu theo cánh tay Bạch Sơ Ảnh dung nhập vào tiểu kiếm Mai Hoa, sau đó thanh kiếm như có sinh mệnh.
Giữa trời đất đại thế vô biên đều tụ tập vào điểm ở mũi kiếm, ngay cả ánh sáng cũng dưới kiếm này mà vặn vẹo.
"Chiêu này tên là Khô Mộc Sinh Hoa!"
Bạch Sơ Ảnh lóe người, thân thể nhìn như mềm yếu của nàng ta, giống như hạt giống trong nháy mắt mọc rễ nảy mầm, dưới chân dường như xuất hiện rễ cây cắm vào hư không.
Mà thân thể nàng ta hóa thành cây thần nghìn trượng, mấy trăm năm mưa gió không đổ, trên cành mọc lên những đóa hoa trắng.
Lâm Nhất còn chưa kịp phản ứng đã bị kiếm thế này đánh bay ra ngoài, ngẩng đầu nhìn hoa bay đầy trời, vây quanh Bạch Sơ Ảnh.
Kiếm pháp Khô Mộc!
Trong lòng Lâm Nhất thầm kinh ngạc, đây là kiếm pháp Khô Mộc mà Thiên Tuyền Kiếm Thánh dạy nàng ta, chỉ là hắn còn chưa kịp tu luyện.
Bây giờ xem ra Thiên Tuyền Kiếm Thánh quả thật không phải hư danh.
Bạch Sơ Anh ở bên cạnh bà ta học nhiều năm như vậy, bản thân mình vẫn còn quá trẻ, căn cơ của nàng ta quả thật rất mạnh.
"Đa tạ chỉ điểm." Anh mắt Lâm Nhất lóe lên, cẩn thận cảm nhận ý cảnh trong
đó.
Kiem nay cua Bạch So Anh không co y giet địch, biểu hiện Khô Mộc Sinh Hoa vô cùng trọn vẹn, Lâm Nhất biết đây coi như là lời cảm ơn chân thành của nàng
ta
Sau kiếm này, sau này hắn tu luyện kiếm pháp Khô Mộc sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
"Không cần cảm ơn ta, sư tôn đã truyền kiếm pháp cho ngươi, ngươi sớm muộn cũng sẽ nhập môn. Với thiên phú của ngươi, khi nhập môn tu luyện sẽ rất nhanh.”
Sau khi Bạch Sơ Ánh đánh xong, dường như đã phát tiết được, tâm trạng tốt hơn nhiều.
"Sư tỷ, rốt cuộc tu vi thật sự của tỷ là cảnh giới nào?"
Lâm Nhất lên tiếng hỏi, hắn muốn biết vị hoàng kim yêu nghiệt này rốt cuộc mạnh đến mức nào.
Xoạt!
Ai ngờ Bạch Sơ Ánh cười, sau đó biến mất tại chỗ, khi Lâm Nhất tìm, nàng ta đã ở trên tảng đá cách đó mấy trăm mét.
Âm!
Không đợi Lâm Nhất mở miệng, từng đạo thánh huy màu xanh nở rộ trên người Bạch Sơ Ảnh, thánh khí lưu chuyển, ánh sáng rực rỡ.
“Chói mắt quá."
Lâm Nhất hơi nheo mắt, sắc mặt không quá kinh ngạc, ngược lại giống như đã sớm dự liệu.
Bạch Sơ Ảnh sớm đã là cảnh giới Bán Thánh Thanh Nguyên!
"Dạ Khuynh Thiên, sau này đừng đến hồ Thánh Tiên nữa, thần văn Nhật Nguyệt không ở đó.”
Trong thánh huy tràn ngập, đôi mắt đẹp của Bạch Sơ Ảnh nhìn Lâm Nhất, bỗng mở miệng nói.
“Ta biết ngươi đến hồ Thánh Tiên không hạ tiện như người khác nói, ngươi cũng không cần áy náy với ta, chuyện ngươi làm ta chưa từng để ý."
Bạch Sơ Ảnh nói xong những lời này, bay lên trời, giống như tiên nhân vờn quanh ánh sáng thánh rời đi.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!