Vù!
Đợi đến khi thân ảnh kia đáp xuống, hai chân vững vàng chạm đất, bốn người Tiêu Cảnh Diễm lại không kìm được lùi về sau mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững.
"Bạch Tiêu!"
Ba người Tiêu Cảnh Diễm mặt biến sắc, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Bạch Tiêu là Thánh đồ đời trước, năm xưa trên bảng Nhân Vương cũng là nhân vật phong vân đứng trong top mười Đông Hoang. Nay tuổi gần trăm, tu vi đã là Bán Thánh.
Bốn người Tiêu Cảnh Diễm, Bạch Dịch Châu đều là cao thủ xếp trong top trăm bảng Nhân Vương, nhất là Tiêu Cảnh Diễm thực lực thâm sâu khó lường.
Y là người ngoại tộc, vậy mà có thể ở Thiên Âm Cung lãnh đạo đám hậu bối nhà họ Vương. Có bản lĩnh như vậy thì nhất định phải có chỗ hơn người.
"Bạch Tiêu, nhất định ông phải lo chuyện bao đồng sao?"
Bạch Dịch Châu lạnh lùng nhìn Bạch Tiêu, sắc mặt u ám, trong mắt tràn đầy oán giận.
Tuy cùng là người Bạch gia, nhưng hai người không cùng một chi họ nên giao tình vốn đã không sâu, thậm chí còn mang mấy phần địch ý.
Sắc mặt Bạch Tiêu bình thản, chỉ hơi ngẩng đầu liếc qua, nói: "Bạch Dịch Châu, trong tông môn cấm đồng môn chém giết lẫn nhau, ta thân là Kim Ngô Vệ, trông thấy đương nhiên phải quản".
"Ai chém giết đồng môn chứ? Bọn ta chỉ là cùng Dạ sư huynh luận bàn một chút mà thôi", Bạch Dịch Châu giọng điệu quái gở: "Nửa tháng trước hắn đánh bại Vô Sương công tử, giờ đã là nhân vật phong vân khắp Đông Hoang, ai chẳng biết Thiên Đạo Tông chúng ta xuất hiện một kỳ tài vô song!"
Danh tiếng của Nhiếp Vô Sương cực lớn!
Nhiếp Vô Sương tuy mới đặt chân đến Đông Hoang, nhưng thân phận người của Thần Nhạc thế gia khiến rất nhiều người sớm đã biết đến sự tồn tại của y.
Trận đại bại ở cung Vô Trần nửa tháng trước khiến y mất hết thể diện, đồng thời cũng để Lâm Nhất - người vốn đã danh chấn tứ phương giờ danh tiếng đã vang khắp các ngõ ngách của Đông Hoang.
"Hừ".
Bạch Tiêu khẽ cười lạnh, lười tranh luận với đám người này, chỉ liếc sang Bạch Thanh Vũ: "Đừng dây dưa với mấy kẻ này nữa".
Bạch Thanh Vũ đúng là đóa hoa trong nhà kính, nói trắng ra là vị đại tiểu thư được nuông chiều từ bé, vốn không cung đường với bon Tiêu Cảnh Diễm.
Có điều Bạch Thanh Vũ hiển nhiên khong hiểu được ý Bạch Tiêu, bất bình nói: "Hắn bức tỷ ta rời đi, còn hủy hoại danh tiếng của tỷ ta, ta nhất định không bỏ qua cho hắn !! "
Bạch Tiêu khẽ lắc đầu, dẫn Lâm Nhất rời đi thắng.
Bạch Thanh Vũ thấy vậy, lửa giận vẫn chưa tiêu tan, vội vàng đuổi theo.
"Đầu óc Bạch Tiêu bị gì rồi à, người Bạch gia mà lại đi chung với Dạ Khuynh Thiên, đầu óc không tỉnh táo sao?"
Lửa giận trên mặt Bạch Dịch Châu bốc lên hừng hực, cực kỳ bất mãn với Bạch Tiêu.
Từ sau lần hai tông giao lưu, bọn họ vẫn luôn chờ Lâm Nhất xuất quan, mãi mới chờ được.
Vừa định ra tay dạy dỗ một phen, lại bị Bạch Tiêu chen ngang khiến mấy người đều vô cùng khó chịu.
"Bạch Tiêu có thể bảo vệ hắn cả đời sao?"
Dạ Thanh Hồng lạnh giọng: "Đợi đi, Thái Công đã hoàn toàn bỏ rơi hắn rồi, đừng nói là Bạch Tiêu, cho dù là Thiên Tuyền Kiếm Thánh hay Long Vận Đại Thánh cũng không cứu nổi hắn".
"Cương Phong Thánh Tôn?"
Mắt Chương Khôi sáng lên.
Vị Thái Công này của Dạ gia tuy chỉ có tu vi Thánh Tôn, nhưng thực lực khủng bố sâu không thấy đáy, cũng không biết đã bao nhiêu tuổi.
Trong Thiên Đạo Tông, lão ta có địa vị không ai sánh được, có thể nói là một tay che trời, tùy ý điều động lượng lớn tài nguyên của tông môn.
"Hừ, mấy vị lão bối Chương gia ta cũng đã hết kiên nhẫn với Dạ Khuynh Thiên rồi", Chương Khôi nói tiếp.
Trưoc đo Lam Nhat đa đanh Chuong Nhac the tham, ngay ca su ton của ga Lâm Nhất cũng đắc tội, toàn bộ Chương gia từ trên xuống dưới đều không vừa mắt Lâm Nhất.
Bạch Dịch Châu lạnh lùng nói: "Tên đó thật sự quá ngông cuồng, phải cho hắn biết trong Thiên Đạo Tông nay rot cuộc ai moi là người làm chủ cục diện!"
Tiêu Cảnh Diễm bỗng mở miệng: "Vài ngày trước hắn có tra cứu thông tin về Vạn Phần Cốc, ta đoán là không lâu nữa hắn sẽ rời tông".
Sắc mặt Dạ Thanh Hồng âm trầm: "Tốt, các ngươi cứ theo sát hắn, chỉ cần hắn dám ra khỏi tông, nhất định nhân cơ hội trừ khử hắn. Nếu để hắn trở thành yêu nghiệt hoàng kim, thành Bán Thánh thì còn có ngày chúng ta ngóc đầu lên sao!"
Mấy người khẽ gật đầu, mỗi kẻ một đường rời đi.
Rời khỏi viện Huyền Nữ, Lâm Nhất và Bạch Tiêu tách nhau ra, hắn đi thẳng tới Tử Lôi Phong.
Ở Tử Lôi Phong thì khác hẳn!