Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Vương Mộ Yên vốn là một người cực kỳ thần bí, đến cả Tiêu Cảnh Diễm trước giờ cũng chưa từng nhìn thấu được gốc gác của nàng ta, ngay cả dung nhan thật sự cũng không nhìn rõ.

Nàng ta tu luyện Thiên Diện Ma Công, xưng là bản thân có Tiên Thiên Thánh Tâm, còn sở hữu Nguyệt Âm Thần Thể chưa thức tỉnh.

Chỉ có điều, tất cả những thứ đo đều là người nhà ho Vương tự nói ra, thật giả thế nào thì ai mà biết được.

"Hắn vì sao phải đi Vạn Phần Cốc, điều tra được chưa?" Vương Mộ Yên hỏi.

Tiêu Cảnh Diễm đáp: "Không rõ. Vạn Phần Cốc vừa nguy hiểm vừa thần bí, rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì thì không ai biết. Thứ duy nhất có giá trị, e là hoa Ưu Đàm Bà La".

"Nhưng hoa Uu Đàm Bà La đâu phải thứ dễ tìm. Liều mạng đi kiếm nó còn chẳng bằng đi cướp hoa Huyết Thần cho đáng".

Mắt Vương Mộ Yên khẽ sáng lên, khóe môi vẽ ra một nụ cười: "Hoa Huyết Thần? Thứ này thì đúng là bảo vật rồi ... để ta nghĩ xem ... "

Tiêu Cảnh Diễm đứng thẳng người, nói: "Thánh nữ định đích thân đến núi Táng Thần?"

Ánh mắt Vương Mộ Yên lấp lánh, mỉm cười đáp: "Ta đang ở thời khắc mấu chốt để đột phá, nhất thời chưa tiện rời đi. Nhưng nếu có cơ hội, cũng không phải là không thể tự mình đi một chuyến".

"Là vì hoa Huyết Thần, hay vì Dạ Khuynh Thiên?" Tiêu Cảnh Diễm hỏi.

"Nếu vì cả hai thì sao?"

Vương Mộ Yên cười đầy mê hoặc, khiến người ta hoàn toàn không đoán được thật giả.

Tiêu Cảnh Diễm nhạt giọng nói: "Dạ Khuynh Thiên đã là một kẻ chết rồi. Ta đích thân ra tay, hắn không có cơ hội sống sót. Nếu Thánh nữ muốn hành động, có thể đi vì hoa Huyết Thần. Ta có cách giúp Thánh nữ cướp hoa Huyết Thần từ tay sáu đại Thánh địa".

Vương Mộ Yên cười khẽ: "Chuyện hoa Huyết Thần ta tự có chủ ý. Ngươi cứ đi cùng bọn họ, cố gắng điều tra cho rõ mục đích thật sự của hắn. Nếu có thể bắt sống thì đừng giết hắn".

Tiêu Cảnh Diễm do dự chốc lát, rồi vẫn gật đầu.

"Thánh nữ định khi nào nói cho ta bí mật của thần văn Nhật Nguyệt?" Trước khi rời đi, y rốt cuộc cũng lấy hết can đảm hỏi.

Vương Mộ Yên cười tươi, dịu giọng: "Không vội. Cho ngươi biết bây giờ thì cũng chưa có cơ hội lấy được, thời cơ còn chưa tới".

"Được".

Tiêu Cảnh Diễm mặt không đổi sắc lui xuống.

...

Lâm Nhất cưỡi ngựa Huyết Long phi nhanh như tia chớp, rốt cuộc sau bảy ngày cũng đã đến rừng Táng Thần.

Rừng Táng Thần nằm bên ngoài dãy núi Táng Thần, là một khu rừng mênh mông vô tận, quanh năm sương máu mờ mịt, tỏa ra khí tức thần bí tà ác.

Rừng Táng Thần nổi tiếng khắp Đông Hoang, hầu như không ai không biết. Tương truyền thời thượng cổ từng có thần linh ngã xuống nơi này.

Khi thời đại thịnh thế hoàng kim diệt vong, nơi đây từng bùng nổ một trận đại chiến kinh thiên, để lại vô số di tích cổ xưa.

Chỉ là, chỗ Lâm Nhất phải đến không nam trong rừng Táng Thần, mà ở sâu trong dãy núi Táng Thần.

Trong dãy núi Táng Thần tồn tại phong ấn cổ xưa cường đại, bên trong núi có một thế giới ngầm thần bí, Vạn Phần Cốc tọa lạc trong đó.

Hoa Huyết Thần mà sư tỷ Hân Nghiên muốn tìm cũng ở dưới dãy núi Táng Thần.

Theo năm tháng trôi qua, phong ấn cổ đó đã suy yếu không ít, thậm chí còn xuất hiện khe nứt không gian.

Có điều, những khe nứt này chỉ cho phép người có tu vi dưới Bán Thánh đi qua. Cao thủ Bán Thánh và Thánh cảnh, bất kể dùng cách gì, muốn cưỡng ép xuyên qua đều là con đường chết.

Nhưng về sau thì khó nói. Rất nhiều người suy đoán, sớm muộn gì một ngày nào đó, lực phong cấm sẽ suy yếu đến mức Bán Thánh cũng có thể bình thường đi qua.

Hai canh giờ sau, Lâm Nhất tìm được một chỗ nghỉ chân trong rừng Táng Thần, hắn ngồi xuống nhắm mắt khổ tu.

Lộc cộc! Lộc cộc! Lộc cộc!

Hắn vừa nhắm mắt chưa được bao lâu đã có người cưỡi bạch mã tiến lại gần. Con bạch mã này cũng mang huyết mạch Long tộc, trông cực kỳ phi phàm.

Yêu thú tầm thường mà thấy con ngựa này, tuyệt đối không dám tùy tiện lại gần. Thế nhưng bạch mã ấy vừa nhìn thấy ngựa Huyết Long liền tỏ ra kiêng ky, không dám khinh suất tiến lên.

Mặc cho chủ nhân ra sức kéo cương thúc giục, nó vẫn không chịu bước vào phạm vi trăm mét quanh ngựa Huyết Long.

Chủ nhân con ngựa bất đắc dĩ đành nhảy xuống khỏi lưng nó.

Lâm Nhất mở mắt ra liền thấy Bạch Thanh Vũ đang xuống ngựa. Nàng ta mặc một thân tố y trắng tinh, nhìn sạch sẽ tinh khiết như thể không nhiễm bụi trần.

"Dạ Khuynh Thiên, đừng tưởng đội cái nón lên là ta không nhận ra ngươi!", Bạch Thanh Vũ ngẩng cao đầu nói, vẻ mặt kiêu ngạo.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!