Tên tà tu Niết Bàn tầng tám kia là người đàn ông trung niên áo tím, thân hình vạm vỡ, mặt đầy thịt.
Lời nói vô cùng thô bỉ, Lâm Nhất còn chưa phát tác, sắc mặt Bạch Thanh Vũ đã hoàn toàn trầm xuống.
Vút!
Kiếm Chỉ Thủy xuất vỏ, tia sáng lạnh lẽo lóe lên, khí Niết Bàn hộ thể của người đàn ông trung niên áo tím dễ dàng bị chém vỡ.
Rắc!
Hình như trước ngực gã mặc giáp trong, cũng là thánh khí, nhưng sao có thể ngăn nổi phong mang của kiếm Chỉ Thủy.
Giáp trong nứt vỡ, kiếm này chém gã bay ra ngoài, xương sườn đứt hết máu ròng ròng, ngay cả tim cũng bị chém nứt gần một nửa.
Phụt!
Người đàn ông trung niên áo tím ngã xuống đất, máu trong miệng trào ra, sắc mặt trắng bệch.
May mà cuối cùng gã vẫn có tu vi cảnh giới Niết Bàn, khí Niết Bàn điên cuồng dồn về ngực, không để vết thương của kiếm kia tiếp tục xấu đi.
"Chó hoang từ đâu đến, cút sang bên kia."
Bạch Thanh Vũ chán ghét nhìn người đó, vẻ mặt khinh thường, kiếm vừa rồi có ý đánh lén, nàng ta có thể giết người đó.
Nhưng không có kinh nghiệm, sát ý không đủ, cuối cùng vẫn để cho đối phương sống.
“Dám làm bị thương người của Lôi Ưng Bảo chúng ta, chán sống rồi sao?"
Vút!
Phía xa, có mấy bàn người đồng thời đứng dậy, xông đến.
Tu sĩ ở các bàn khác trong đại sảnh, nghe đến ba chữ Lôi Gia Bảo thì sắc mặt khẽ thay đổi, đó là thế lực phụ thuộc vào Hắc Sơn Thất Thánh.
Hắc Sơn Thất Thánh do bảy Đại Thánh liên minh với nhau mà thành, trước đây Lâm Nhất từng chém giết đệ tử của Bạch Cốt Đao Thánh, Bạch Cốt Đao Thánh chính là một trong Hắc Sơn Thất Thánh.
Hắc Sơn Thất Thánh ở Đông Hoang có tiếng xấu cực cao, rất nhiều tà tu đều dựa vào đó mà sinh tồn, Lôi Gia Bảo chính là thế lực nhỏ trong đó.
Người đàn ông trung niên áo tím giãy giụa đứng dậy, lui về, nhỏ giọng: "Tam gia, con tiện nhân này có chút kỳ quái, thanh kiếm kia rất bất phàm!”
Người được gã gọi là Tam gia, cao tám thước, cơ bắp toàn thân cuồn cuộn, cao hơn người thường hai cái đầu.
Tu vi còn chưa lộ, chỉ riêng sát khí trên người đã khiến người ta lạnh cả sống lưng.
"Là lão tam của Lôi Ưng Bảo, đây chính là cao thủ trên bảng Nhân Vương đó."
"Lần này phiền to rồi, con bé này chọc phải người không nên chọc."
“Hê hê, người phụ nữ này thảm rồi, nhìn là biết con nhà lành, không biết vì sao chạy đến đây."