"Dạ Khuynh Thiên, ngươi tưởng dụ ta đi thì Bạch Thanh Vũ sẽ sống được sao? Hê hê, không đâu, hôm nay các ngươi đều phải chết!"
Thấy phía trước Lâm Nhất chủ động tách ra, Tiêu Cảnh Diễm ngửa cổ gầm lên một tiếng, mái tóc dài bay loạn, ma quang khắp người bùng nổ, hai mắt đen kịt như vực sâu, trông đáng sợ chẳng khác nào ác quỷ.
Lâm Nhất không hề giao thủ với y, cứ cắm đầu lao thẳng về phía trước.
An toàn của Bạch Thanh Vũ và Tiểu Tặc Miêu, hắn quả thật rất lo. Cả hai đều đã bị thương không nhẹ.
Dù đã dụ được Tiêu Cảnh Diễm rời đi, nhưng cũng chưa chắc kịp thoát khỏi Vạn Phần Cốc.
Hắn vốn định trị thương cho Bạch Thanh Vũ, nhưng Tiêu Cảnh Diễm đuổi theo quá sát sao, thật sự không chừa cho hắn chút thời gian nào.
Tiêu Cảnh Diễm như chợt nghĩ ra điều gì, khóe môi nhếch lên một nụ cười, rồi đột ngột đổi hướng.
Y cần gì phí hết tâm tư để rượt theo đối thủ. Nếu tên kia đã coi trọng Bạch Thanh Vũ đến thế, y quay lại giết Bạch Thanh Vũ chẳng phải xong sao.
Tiêu Cảnh Diễm thúc động thân pháp, quay ngoắt trở lại, mấy lần thân ảnh lóe lên đã đuổi kịp con long viên đang điên cuồng lao chạy.
Y đạp lên hư không, từ trên trời giáng xuống, một bàn tay khổng lồ ập thẳng xuống.
Chưởng ấn bàn tay nặng như núi đè sập xuống - Âm! Long viên và Bạch Thanh Vũ bị hất văng ra ngoài cùng lúc.
Trúng cú đánh khủng khiếp như vậy, Tiểu Tặc Miêu bị đánh đến hiện nguyên hình mèo.
Phụt!
Bạch Thanh Vũ phun ra một ngụm máu tươi. Vết thương trên vai nàng ta còn chưa kịp chữa lành, vậy mà lại liên tiếp trúng mấy đòn nặng nề, lúc này thương thế đã vô cùng nghiêm trọng.
"U Lan Hoa Lạc!"
Bạch Thanh Vũ nghiến răng chịu đựng đau đớn, bất chấp tất cả thúc động kiếm Chỉ Thủy, muốn cố hết sức đánh bị thương Tiêu Cảnh Diễm.
Dù có chết, ít nhất nàng ta cũng phải phát huy được chút tác dụng.
"Đừng!"
Lâm Nhất từ xa trông thấy cảnh đó, vội quát lên ngăn lại.
Trong mắt Lâm Nhất, Tiêu Cảnh Diễm còn đáng sợ hơn ba mươi cao thủ Niết Bàn lúc trước cộng lại.
Bạch Thanh Vũ liều lĩnh ra tay, chẳng khác nào tự dâng mạng.
Nhưng đã muộn!
Trong mắt Tiêu Cảnh Diễm lóe lên vẻ khinh miệt. Bạch Thanh Vũ tuy cầm trong tay thánh kiếm song diệu, nhưng hoàn toàn không phát huy nổi uy lực của nó.
Kinh nghiệm chiến đấu thì ít đến đáng thương.
Y chỉ hơi lùi lại, tránh đi mũi nhọn của kiếm Chỉ Thủy, chờ đến khi Bạch Thanh Vũ hơi lộ ra dấu hiệu suy yếu thì lập tức ra tay.
Âm!
Y nắm chặt năm ngón tay, một quyền trực tiếp nện thẳng vào ngực Bạch Thanh Vũ, khí Niết Bàn trong cơ thể nàng ta liên tục bị đánh nát.
Råc!
Quyền mang cuối cùng đánh gãy xương sườn nàng ta, nặng nề giáng vào tim mạch và các tạng phủ khác, thân thể nàng ta bay vút đi như con diều đứt dây.
Phụt!
Bạch Thanh Vũ đau đến suýt ngất lịm, thương thế nặng tới mức gần như tắt lịm sinh cơ.
"Phế vật".
Tiêu Cảnh Nghiêm giật lấy kiếm Chỉ Thủy trong tay nàng ta, cười nhạo: "Chỉ cần ngươi phát huy được một phần mười uy lực của thanh kiếm này thôi, ta cũng chẳng dám động đến ngươi. Dùng chính thanh kiếm mà ngươi yêu nhất, kết thúc mạng sống của ngươi thì hay hơn".
Bạch Thanh Vũ nhất định phải chết, nếu không chuyện bọn chúng liên thủ vây giết Lâm Nhất bại lộ, sau này chúng cũng chẳng còn chỗ đứng ở Thiên Đạo Tông.
Véo!
Kiếm Chỉ Thủy ra khỏi vỏ, trên mặt kiếm biến ảo hiện lên những con sóng cuồn cuộn không dứt, như có hàng vạn tầng sóng trùng điệp chồng lên nhau.
Một thanh thánh kiếm song diệu như vậy đủ khiến vô số Bán Thánh liều mạng tranh đoạt, thậm chí đến cả Thánh Quân cũng chịu hạ mình tranh giành.
"Bây giờ, là của ta rồi!"
Tiêu Cảnh Diễm cười hì hì, vung kiếm chém xuống.
Keng!
Lâm Nhất rốt cuộc cũng vội vã lao tới, Táng Hoa rút khỏi vỏ, va chạm mạnh với kiếm Chỉ Thủy.
Ong ong!
Hai thanh kiếm giằng co không phân thắng bại. Tiêu Cảnh Diễm cười khẩy: "Ta đã đoán ngươi nhất định sẽ quay lại. Ngươi muốn dụ ta đi, kết quả lại bị ép quay về chịu chết, có thấy thông minh quá hóa ngu không?"
Lâm Nhất mỉm cười nói: "Ta là kiếm tu, chỉ cần lòng không thẹn. Kiếm phải giết kẻ đáng giết, thì cũng phải cứu người nên cứu".
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!