Trong lòng bàn tay Lâm Nhất phóng ra chín sợi xích, những sợi xích hóa thành lôi xà gào thét lao đi, lập tức bức Tiêu Cảnh Diễm đang hóa thành tia chớp lộ ra nguyên hình.
Y gắng hết sức né tránh, còn chém bay được hai sợi xích, nhưng vẫn bị ba con lôi xà lần lượt cắn trúng ngực, vai phải và cổ tay.
Phụt!
Tiêu Cảnh Diễm rơi bịch xuống đất, khóe miệng phun ra máu tươi, rõ ràng thương thế rất nặng mà lại không hề có dấu hiệu bị trọng thương trí mạng.
Có gì đó không đúng!
Lâm Nhất hơi nhíu mày, nói: "Thân thể ngươi, còn chẳng thua kém một số tiên thiên Thánh Thể".
Tiêu Cảnh Diễm lạnh giọng: "Thủ đoạn của ngươi cũng nhiều đến đáng sợ. Ta thật không tin tên phế vật cách đây một năm, chỉ nhờ một khối Thánh Nguyên mà có thể thay đổi lớn đến vậy!"
Lâm Nhất nói: "Ta đã sớm thấy kỳ lạ. Dạ gia và Chương gia muốn giết ta, coi như có lý do, ân oán vốn chẳng ít. Dù Bạch gia muốn giết ta ta cũng không lấy làm lạ. Còn ngươi là người ngoài, lại sốt sắng đến thế, chắc là nhận lệnh của Vương Mộ Yên phải không".
Sắc mặt Tiêu Cảnh Diễm thoáng biến đổi, y đại khái đã đoán ra Lâm Nhất đang cố kéo dài thời gian để khôi phục khí Niết Bàn.
Thi triển kiếm Khoảnh Khắc Sơ Khai tuyệt đối không dễ dàng, mấy lần ra tay trước đó tiêu hao càng không nhỏ.
Có điều y cũng không vạch trần, mà mỉm cười nói: "Có lẽ chúng ta có thể đổi bí mật với nhau. Ngươi nói cho ta biết rốt cuộc ngươi đến Vạn Phần Cốc vì cái gì, ta sẽ nói cho ngươi biết quan hệ giữa ta và Vương Mộ Yên".
Quả nhiên, Vương Mộ Yên thật sự đã nhúng tay vào chuyện này.
Lâm Nhất than nhiên nói: "Ta đen đay, đương nhiên là vì hoa Uu Đàm Bà La"
"Bớt nói nhảm đi", Tiêu Cảnh Diễm nhếch môi khinh bỉ: "Ngươi tưởng ta là Bạch Thanh Vũ chắc? Dễ lừa thế à?"
"Ai mà không biết Vạn Phần Cốc ẩn giấu một bí mật kinh thiên. Thế nhưng mấy ngàn mấy vạn năm qua chẳng ai biết rõ, ngay cả thời thượng cổ cũng không dò ra được. Nhất định ngươi biết điều gì đó".
Trong lòng Lâm Nhất âm thầm kinh ngạc, hắn nhớ đến lời Tiểu Băng Phượng từng nói.
Duoi long Vạn Phan Coc chon mot than tran!
"Ta không biết. Ta thực sự đến để tìm hoa Uu Đàm Bà La", Lâm Nhất đáp.
Tiêu Cảnh Diễm nói: "Ai cũng biết Vạn Phần Cốc có hoa Ưu Đàm Bà La, nhưng từ trước đến nay chưa từng có ai tìm được. Ngươi đang lừa ai vậy? Có điều ... "
Nói đến đây, y bỗng bật cười, đôi mắt hơi nheo lại: "Thật ra ta không mấy bận tâm chuyện đó. Ta nghe nói ngươi cũng đang tìm thần văn Nhật Nguyệt".
Lông mày Lâm Nhất khẽ nhướng lên, tên Tiêu Cảnh Diễm này quả thật không đơn giản.
"Hê hê, đừng lấy làm lạ", Tiêu Cảnh Diễm cười nói: "Chỉ cần ngươi giúp ta tìm được thần văn Nhật Nguyệt, Vương Mộ Yên chẳng là cái thá gì. Ngươi muốn sống hay muốn chết, ta đều có thể giúp ngươi".
Sắc mặt Lâm Nhất hơi trầm xuống, lạnh giọng: "Tiêu Cảnh Diễm, rốt cuộc ngươi là ai?"
"Thế còn ngươi là ai?"
Khóe môi Tiêu Cảnh Diễm nhếch lên, cười nói: "Để ta đoán nhé, họ của ngươi có liên quan đến bộ Mộc phải không?" (chú thích: chữ Lâm do hai bộ Mộc tạo thành)
Sắc mặt Lâm Nhất vẫn điềm tĩnh, không gợn chút sóng.
Trong mắt Tiêu Cảnh Diễm thoáng qua một tia thất vọng, cười nói: "Giỏi giấu thật, không lộ ra chút sơ hở nào. Nhưng không sao, để ta nói cho ngươi biết ta là ai!'
Xương cốt Tiêu Cảnh Diễm bắt đầu nhúc nhích không ngừng, tiếng răng rắc vang lên liên miên, ma quang trong thân thể y dâng trào, từng luồng khí tức kinh khủng điên cuồng tụ lại trong huyết mạch.
Vút!
Đúng lúc Lâm Nhất còn đang kinh ngạc và nghi hoặc, ấn đường Tiêu Cảnh Diễm bỗng nứt ra, một con mắt dọc quỷ dị hiện ra.
"Tộc Ma Linh!"
Lâm Nhất hít sâu một hơi, bất giác thất thanh kêu lên.
"Lâu lắm rồi ta chưa hiện ra chân thân, ở ngoài kia thật nghẹt thở muốn chết".
Tiêu Cảnh Diễm lúc này khí chất đã hoàn toàn khác hẳn, y thở dốc từng hơi lớn, trên mặt tràn đầy vẻ tham lam.
Trong lòng Lâm Nhất dậy lên con sóng lớn, bị chấn động đến cực điểm.
Hắn từng tiếp xúc không ít với tộc Ma Linh ở Huyền Hoàng Giới và Côn Luân, nhưng hoặc là đã chết không biết bao nhiêu năm, hoặc chỉ là ma cương không còn tư duy.
Hoặc bị giam trong phong ấn, sống dở chết dở. Hắn chưa từng nghĩ, nguồn cơn hỗn loạn ở Côn Luân ba ngàn năm trước, vậy mà giờ vẫn có thể hiên ngang ở lại thánh địa Côn Luân.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!