Những đóa hoa U Minh ấy như quý tộc trong màn đêm, kết thành một bức tường dựng đứng sau lưng Lâm Nhất.
Hắn lơ lửng giữa không trung, phía sau u quang lập lòe, vào khoảnh khắc vạn hoa nở rộ, sát khí nơi mi tâm hắn bùng lên sắc bén.
Đạn Chỉ Thần Kiếm!
Rắc!
Trong chớp mắt, có đến hàng nghìn đạo kiếm khí do khí U Minh tạo thành ào ạt phóng ra từ bức tường hoa phía sau lưng Lâm Nhất.
Trông thì như hắn đang một lúc làm hai việc, nhưng thực ra hắn và Táng Hoa đã tâm ý tương thông, Táng Hoa gần như chẳng cần hắn phân tâm điều khiển.
Keng! Keng! Keng!
Kiếm khí phủ trời lấp đất, đâm cho dị tượng của kiếm Chỉ Thủy thủng chi chít lỗ, trên mặt biển xuất hiện từng cái hố đen sâu hoắm.
Tiêu Cảnh Diễm lúc này đang giao thủ với Táng Hoa, đồng tử y đột ngột co rút lại, dốc toàn lực đánh văng Táng Hoa ra xa.
Vèo!
Nhưng Táng Hoa vừa bị chấn bay, lại lập tức quay ngược trở về với tốc độ còn nhanh hơn, quấn chặt lấy y không rời.
Phập!
Chỉ trong tích tắc ấy, thân thể Tiêu Cảnh Diễm đã bị hơn trăm đạo kiếm khí xuyên thủng, ngay cả lồng ngực cũng không ngoại lệ.
"Đáng chết!"
Tiêu Cảnh Diễm đau đến nhe răng trợn mắt, gầm lên một tiếng, sau lưng đột nhiên bung ra một đôi cánh ma.
Hắc ma quang ngưng tụ thành đôi cánh lớn, bên trong có bộ khung xương chống đỡ, tốc độ y lại tăng vọt một lần nữa.
"Kiếm ý này quá kinh khủng, cứ tiêu hao như vậy sớm muộn cũng bị mất sức mà chết, nhất định phải đánh trọng thương hắn".
Tiêu Cảnh Diễm quyết định xong, cứng rắn chịu đựng đòn tấn công của Táng Hoa, từng bước áp sát Lâm Nhất đang đứng lơ lửng giữa không trung.
Vút!
Sau lưng Lâm Nhất, Kim Ô Thánh Dực bung ra, thánh dực vỗ mạnh, thân ảnh hắn nhanh chóng lùi ngược trong không trung.
"Thần Tiêu Diệt Vạn Vật!"
Sắc mặt Lâm Nhất lạnh ngắt, thân ảnh hắn phiêu dật, trong lúc lùi lại, hai tay không ngừng điểm ra.
Hoa nở không dứt, bức tường hoa U Minh phía sau hắn liên tục nở rộ.
Keng! Keng! Keng!
Hàng trăm hàng ngàn đạo kiếm khí, dưới tay hắn vung múa, như thác nước điên cuồng dội ập về phía Tiêu Cảnh Diễm.
Tiêu Cảnh Diễm cứ thế liều mạng xông tới, máu trên người chảy như mưa, nhưng vẫn bất chấp, trông giống như một kẻ đã hoàn toàn phát điên.
Không biết hai người đã giao thủ bao lâu, hoa U Minh phía sau lưng Lâm Nhất bỗng nhiên héo rũ khô tàn, khí U Minh cũng dần cạn kiệt.
"Cơ hội đến rồi!"
Trong lòng Tiêu Cảnh Diễm mừng như điên, đột ngột tăng tốc, kiếm Chỉ Thủy vung lên chém thẳng ra.
"Tử Điện Thanh Sương!"
Chiêu thức y thi triển cung la Huynh Hoa Thần Kiem, dù kém xa tạo nghệ của Lâm Nhất, nhưng với gần ba mươi vạn khí Niết Bàn rót vào, một kiếm này vẫn đạt tới mức kinh hồn động phách.
Nhưng Lâm Nhất đã sớm có dự liệu, hai tay dang rộng, gập người rụt lại, né khỏi một kiếm đó bằng một góc độ cực kỳ mạo hiểm.
Âm!
Sau đó thân ảnh hắn xoay tròn, quyền xuất như kiếm, đánh tan toàn bộ kiếm quang còn sót lại.
Đợi đến khi Tiêu Cảnh Diễm ngẩng đầu lên, Lâm Nhất đã như gió cuốn mây bay, thoat cái lướt vòng ra sau lưng y.
Tiêu Cảnh Diễm vội vàng xoay người, song trong khoảnh khắc sơ hở đó đã bị Lâm Nhất nắm trúng.
Lâm Nhất đứng sững trong hư không, sau lưng Kim Ô Thánh Dực tỏa sáng rực rỡ, trên mu hai bàn tay hắn hiện lên hai ấn ký Thiên Long và Thần Phượng.
Tay trái Thiên Long, tay phải Thần Phượng. Một cái búng tay, Thiên Long gầm rống, Thần Phượng ngạo cửu thiên.
Phụt!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!