"Kiếm!"
Lâm Nhất dang hai tay, đôi cánh sau lưng vạch ra hai vệt lưu quang màu vàng trong không trung, chỉ trong một hơi thở đã lao đến trước mặt đối phương.
Hắn thậm chí không thèm liếc nhìn, năm ngón tay siết lại, trong khoảnh khắc ấy, Táng Hoa đã tự động bay vào lòng bàn tay.
Khoảnh Khắc Ánh Sáng!
Sát ý trong mắt Lâm Nhất bùng nổ, một kiếm này chém thẳng vào ấn đường đối phương.
"Không!"
Tiêu Cảnh Diễm kinh hãi thất sắc, con mắt dọc lập tức khép lại, khí tức cuồng bạo trên người y trong nháy mắt tụt dốc, thân thể trở lại hình dáng nhân loại ban đầu.
Véo!
Một kiếm này trực tiếp chém bay phần đầu từ xương mày trở lên của y.
"Hê hê, một kiếm này thật ra ta né được, nhưng để ngươi chủ động tới gần, vẫn thú vị hơn".
Tiêu Cảnh Diễm lại cười cuồng dại, hai tay nắm chặt kiếm Chỉ Thủy, lại bổ thêm một kiếm.
Khí lực trong người Lâm Nhất đã cạn, khí Niết Bàn mười phần chẳng còn được một, mắt thấy một kiếm này sắp chém xuống đầu hắn.
Vút
Tiểu Băng Phượng từ kiếm hộp sau lưng hắn bay vụt ra, hai tay nắm chặt vai Lâm Nhất, cưỡng ép kéo hắn né khỏi một kiếm ấy.
Phập!
Nhưng du lực của kiếm quang vẫn quet toi, để lại trên ngực Lâm Nhất một vết thương sâu thấu tận xương.
"Con nhóc này?"
Tiêu Cảnh Diễm nhìn theo bóng dáng Lâm Nhất đang xa dần, ho khan dữ dội mấy tiếng, muốn đuổi theo nhưng cuối cùng vẫn không dám mạo hiểm vọng động.
Trên mặt y hiện lên vẻ bực bội, nói: "Tên này sao lại khó giết đến vậy chứ".
Y bắt đầu hoài nghi, có phải Vương Mộ Yên biết gì đó nên cố ý để y tới mạo hiểm.
Y càng nghĩ cang tức, cảm thấy có khả nang mình đã bị Thiên Âm Thánh Nữ hố một phen.
Nếu không phải Tiêu Cảnh Diễm còn giấu được không ít bài tẩy thì chẳng biết đã chết bao nhiêu lần rồi.
Giống hệt như Chương Khôi và Dạ Thanh Hồng, chết một cách mơ mơ hồ hồ.
...
Lâm Nhất bay liền một mạch mấy trăm dặm mới dừng lại, sau đó vận Quy Thần Biến che giấu khí tức.
Đợi khí tức ổn định xong, hắn lập tức ngồi xếp bằng, hai tay đặt lên đầu gối.
Vù vù!
Thần cốt Thanh Long bừng sáng, lấy tốc độ kinh người chữa trị thương thế trên người hắn, chỉ là nhiều vết thương trong đó ẩn chứa ý chí võ đạo cực mạnh.
Còn có cả thánh uy của kiếm Chỉ Thủy, đến cả thần cốt Thanh Long cũng khó mà chữa lành trong thời gian ngắn.
Vèo!
Nửa tuần trà sau, Lâm Nhất mở bừng hai mắt.
Dựa vào chút khí Niết Bàn đã khôi phục, thân ảnh hắn lóe lên, lặng lẽ lại chạy đi thêm mấy trăm dặm nữa mới tạm yên tâm dừng lại.
"Đại Đế, tộc Ma Linh khó giết đến thế sao?" Lâm Nhất nhìn Tiểu Băng Phượng đối diện hỏi.
Tiểu Băng Phượng khẽ thở dài: "Ngươi đâu phải chưa từng giao thủ với tộc Ma Linh. Hắn còn chỉ là một tên Ma Linh bình thường, nếu là Ma Linh mắt bạc, e rằng dù ngươi tế ra thánh khí chí tôn cũng khó giữ được mạng".
Lâm Nhất nói: "Lời này không sai".
Ngày đó ở chiến trường Hoang Cổ, hắn từng giao thủ với Ma Linh mắt bạc, dù đối phương bị khóa U Hồn phong cấm, sức chiến đấu vẫn cường đại đến khó tin.
"Nếu chúng không mạnh, trận động loạn hắc ám năm xưa đã chẳng kéo dài mười vạn năm. Bổn đế đã sớm nói rồi, bóng tối ắt sẽ quay trở lại. Năm đó Cửu Đế sợ là vẫn chưa giết sạch đám cặn bã này!" Tiểu Băng Phượng nghiêm giọng.
Trong thời đại tăm tối ấy, nhân loại như gia súc bị nhốt lại, thậm chí còn không bằng heo chó.
Anh hùng các nơi, thánh cổ thế gia, cũng chỉ có thể lo cho một phương, tự bảo vệ mình.
Giữa bọn họ lại còn tranh đấu lẫn nhau, tầng lớp tu sĩ trung hạ thì sống trong cảnh sớm tối lo sợ, cả thiên hạ chẳng thấy chút hy vọng nào.
Trong lòng Lâm Nhất đầy lo lắng. Côn Luân Giới đã yên bình ba nghìn năm, chẳng lẽ sự bình yên đó lại sắp bị phá vỡ một lần nữa?
Tiểu Băng Phượng nói: "Bổn đế sớm đoán được, đám người ấy đi tìm thần văn Nhật Nguyệt nhất định đang mưu đồ đại sự gì đó!"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!