Tiểu tặc miêu nghe vậy khẽ ngẩn ra, sau đó nói: "Bản miêu không háo sắc, bản miêu là thật lòng."
“Hừ, chính là háo sắc."
Bạch Thanh Vũ hừ, rồi chớp chớp mắt, tò mò cười nói: "Chẳng qua ngươi là mèo, sao lại thích ngựa."
Tiểu tặc miêu thở dài, nói: "Nếu có lựa chọn, ai lại muốn làm mèo, trước đây ta chính là ngựa. Khi đó ta chạy dưới ánh chiều tà, muốn ăn gì thì ăn, nhìn ai không thuận mắt thì đá người đó, tiêu dao biết bao ... đó là thanh xuân đã mất của bản miêu."
Bạch Thanh Vũ bị chọc cười, nàng xoa đầu tiểu tặc miêu nói: "Được rồi, Tiểu Lan bị ta để lại ở quán rượu nhà cây, sau khi trở về ta sẽ se duyên cho ngươi. Ngươi cũng là người đàn ông đĩnh đạc rồi, sau này nếu thành, nhất định phải đối xử tốt với Tiểu Lan."
"Thật sao?"
Tiểu tặc miêu lập tức nhảy lên, vui vẻ cười lớn.
Chẳng qua nụ cười này của nó, nhìn rất thô bỉ, Bạch Thanh Vũ nhíu mày nói: "Ngươi cười đúng là thôi bỉ, còn nói mình không phải con mèo háo sắc."
Tiểu Tặc Miêu vội vàng ngậm miệng, nghiêm túc nói: "Sau này bản miêu không cười nữa, cũng không làm chuyện xấu nữa. Đợi sau khi trở về, bản miêu sẽ cầu xin Thần Phượng đại nhân, xin nàng ta chữa khỏi cho ngươi."
"Thật sao?" Bạch Thanh Vũ mở to mắt nói.
"Tất nhiên là thật, Thần Phượng đại nhân rất thích bản miêu." Tiểu Tặc Miêu kiêu ngạo nói.
“Chốt kèo."
“Chốt kèo."
Một người một mèo, ở trong cửa động đập tay với nhau.
Bạch Thanh Vũ cười cười, thật ra nàng ta không coi là thật, cũng không biết Thần Phượng đại nhân là gì.
Chỉ cảm thấy con Tặc Miêu này rất đáng yêu, tâm trạng vốn tuyệt vọng, dưới sự an ủi như vậy, vậy mà tiêu tán đi không ít.
Một người một mèo cứ như vậy mà an ổn.
Ba ngày sau.
Tiểu Tặc Miêu mở miệng nói: "E là nơi này không an toàn nữa rồi.”
"Vì sao?" Bạch Thanh Vũ không hiểu.
Tiểu Tặc Miêu phân tích cho nàng ta: "Nếu đại ca giết Tiêu Cảnh Diễm, thì chắc chắn sẽ đến tìm chúng ta, nhưng nếu không đến, vậy đã xảy ra biến cố. Khi đó Tiêu Cảnh Diễm sẽ dùng chiêu cũ, tìm chúng ta để ép đại ca lộ diện."
Bạch Thanh Vũ gật đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nếu tỷ phu ta ở đây thì tốt rồi, Tiêu Cảnh Diễm chắc chần không phải đối thủ."
Tiểu Tặc Miêu khinh thường nói: "Tỷ phu ngươi chắc chắn không lợi hại bằng đại ca ta."
Bạch Thanh Vũ lập tức phản bác: “Tỷ phu ta là anh hùng cái thế, Dạ Khuynh Thiên tuy rất lợi hại, nhưng chắc chẳn không mạnh bằng tỷ phu ta."
"Ha, đại ca ta chỉ cần đá một cái là có thể giẫm chết tỷ phu ngươi."
“Ta ta ... tỷ phu ta chỉ cần dùng đầu ngón tay cũng có thể đánh bại Dạ Khuynh Thiên." Bạch Thanh Vũ đỏ bừng mặt.
“Ha, đại ca ta dùng sợi lông cũng có thể đâm chết tỷ phu ngươi."
Bạch Thanh Vũ nín đỏ mặt nói: "Tỷ phu ta chỉ cần thổi thôi cũng có thể thổi chết Dạ Khuynh Thiên."
Tiểu Tặc Miêu lập tức cười mỉa nói: "Chém gió, ngươi chém gió cũng giỏi đấy."
Bạch Thanh Vũ không chịu yếu thế, chu môi nói: "Hừ, lông của đại ca ngươi thật lợi hại."
Tiểu Tặc Miêu nóng nảy, nói: "Đại ca ta vô địch thiên hạ!"
Bạch Thanh Vũ ngẩng cầm, nói: "Tỷ phu ta cái thế vô song!"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!