"Ngươi muốn làm gì?"
Tiểu Tặc Miêu nhìn về phía Tử Y tôn giả, còn có tám tên huyết thần tướng kia, lạnh lùng hỏi.
Bạch Thanh Vũ gần như đã trở thành người tàn phế, lúc này nàng ta tỏ ra vô cùng căng thầng.
Trong đôi mắt đẹp của Tử Y tôn giả lóe lên tia khác thường, cười nói: "Còn có cả con mèo biết nói, trông khá thông minh lanh lợi, có hứng thú làm ma sủng của tỷ tỷ không."
Tiểu Tặc Miêu khinh bỉ nói: "Ngươi làm nhân sủng của bản miêu còn tạm được, so với đại ca ta, ngươi ngay cả ngón tay cũng không bằng."
Bình thường nó đều ở cùng đại đế, ít nhiều cũng nhiễm phải tật xấu nói chuyện của đại đế, mở miệng là nhân sủng.
Tử Y tôn giả cười nói: "Chậc chậc, còn nhớ nhung chủ nhân cũ của ngươi sao? E là ngươi không biết, Dạ Khuynh Thiên sau khi giao đấu với Tiêu Cảnh Diễm thì bị thương chạy trốn rồi, sớm đã không còn lo được cho các ngươi nữa."
Trước đó không lâu, Tử Y tôn giả đã dẫn theo tám tên huyết thần tướng, vẫn luôn ẩn trong bóng tối đứng ngoài quan sát.
Muốn đợi đám người Tiêu Cảnh Diễm và Lâm Nhất đấu đến cá chết lưới rách, rồi làm ngư ông đắc lợi.
Chỉ là thực lực của Lâm Nhất và Tiêu Cảnh Diễm, đều vượt xa dự liệu của nàng ta.
Vì vậy có tính toán khác, dự định bắt Bạch Thanh Vũ.
Có Bạch Thanh Vũ trong tay, cho dù Dạ Khuynh Thiên có bản lĩnh gì, cũng phải nghe lệnh nàng ta.
Điều nàng ta muốn biết nhất, chính là tại sao Dạ Khuynh Thiên đến Vạn Phần Cốc, tiếp theo chính là thân phận thật sự của đối phương.
Bạch Thanh Vũ nghe thấy Lâm Nhất sống chết chưa rõ, lập tức hoảng loạn, trở nên vô cùng căng thầng: "Dạ Khuynh Thiên xảy ra chuyện rồi ư?"
Tử Y tôn giả cười quyến rũ, nói: "Bất kể hắn thật sự xảy ra chuyện hay giả vờ xảy ra chuyện, chỉ cần con nhóc nhà cô ở trong tay ta, hần sẽ phải ngoan ngoãn tự đưa mình tới cửa."
Con ngươi Bạch Thanh Vũ đột nhiên co rút, sắc mặt trằng bệch, trong nháy mắt đã biết đối phương đang tính toán điều gì.
“Chết!"
Sắc mặt Tiểu Tặc Miêu lạnh đi, hóa thành kinh hồng màu đen, lao về phía Tử Y tôn giả mà giết tới.
Xoẹt!
Móng vuốt của nó còn sắc bén hơn cả thánh binh thông thường, nhanh như tia chớp, nó tung trảo không chút lưu tình chộp về phía ngực đối phương.
Nhanh thật!
Trong mắt Tử Y tôn giả lóe lên vẻ dị sắc, vù vù vù, thân hình nàng ta biến ảo, lập tức để lại từng đạo tàn ảnh màu tím.
Xoẹt!
Nhưng sau khi hạ xuống đất, nàng vẫn kinh ngạc phát hiện, trước ngực đã bị cào ra mấy vết thương đẫm máu.
“Con Tặc Miêu này thật lợi hại, ngươi đúng là khiến tỷ tỷ phải kinh ngạc." Sắc mặt Tử Y tôn giả lạnh đi, chậm rãi nói.
Một chiêu đã thuận lợi, nhưng Tiểu Tặc Miêu không hề vui vẻ.
Đối phương chỉ bị thương bên ngoài, dùng khí Niết Bàn trị liệu, là có thể dễ dàng khôi phục.
Sau đó muốn dùng một chưởng giết chết, khó càng thêm khó.
Xoẹt!
Tiểu Tặc Miêu không dừng lại, tiếp tục hóa thành kinh hồng lóe lên, lao về phía huyết thần tướng.
Keng!
Trảo cào lên thánh giáp Minh Nguyệt, truyền ra tiếng kim loại va chạm trong trẻo, tia lửa bằn tung tóe, nhưng thánh giáp không hề tổn hại chút nào.
Thánh giáp Minh Nguyệt là thánh khí tinh diệu, thực sự quá mức kinh người, lực phòng ngự quá mức cường đại.
Xoẹt!
Đồng thời thế công của huyết thần tướng ập tới, tung quyền, hư không chấn động, mạnh mẽ ép Tiểu Tặc Miêu lui về sau.
Tốc độ của nó rất nhanh, nhưng thân thể nhỏ bé vẫn trúng quyền.
Tử Y tôn giả cười nói: "Con Tặc Miêu nhà ngươi gan lớn thật, tám tên huyết thần tướng của ta hợp lực, cho dù là cảnh giới Bán Thánh Thanh Nguyên cũng có thể đánh."
“Đi!"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!