"Bổn Đế đâu có khoác lác." Tiểu Băng Phượng tủi thân nói.
"Ai là người hầu của ngươi? Bím tóc của ngươi là ai giúp ngươi buộc? Nhóc con, ta thấy ngươi thiếu đòn rồi đấy." Lâm Nhất cười nói.
Tiểu Băng Phượng ôm lấy bím tóc của mình, không dám nhìn thẳng, nhỏ giọng nói: "Bổn Đế chỉ nói bừa thôi mà."
Bạch Thanh Vũ nhìn cảnh trước mắt, cảm thấy vô cùng ấm áp, trong lòng vô cùng hâm mộ.
Lúc nhỏ, tỷ tỷ của nàng ta cũng dạy dỗ nàng ta như vậy.
Lâm Nhất nhìn Bạch Thanh Vũ noi: "Thanh the Tien Thiên Cực Âm của cô, khi nào có thể thức tỉnh."
“Khoảng bốn mươi ngày, luyện hóa xong thánh huyết Băng Phượng mà bổn Đế để lại, là đủ để nàng ta thức tỉnh." Tiểu Băng Phượng thành thật nói.
"Vậy không vội, ta ra ngoài chút."
Bạch Thanh Vũ muốn nói gì đó, nhưng còn chưa kịp mở miệng, Lâm Nhất đã xách Táng Hoa đi ra ngoài.
Hắn đi đến bình nguyên Huyết Vụ, sau khi trời tối từ bên trong đi ra.
Sau đó mỗi lần thực lực Lâm Nhất có tiến bộ, đều sẽ đi đến bình nguyên Huyết Vụ, coi lão tổ Huyết Nha làm đối tượng luyện tập.
Nửa tháng sau, ngoài viên bảo châu màu vàng kia.
Lâm Nhất luyện hóa toàn bộ hơn một trăm viên bảo châu tội nghiệt, tu vi của hắn đạt đến Niết Bàn tầng bảy viên mãn đỉnh phong.
Ầm!
Hắn lơ lửng giữa không trung, phóng thích khí Niết Bàn.
Âm ầm ầm!
Khí Niết Bàn của hắn đạt tới con số năm mươi vạn, tu vi hùng hậu khiến người ta thán phục.
Cứ như vậy, Niết Bàn tầng chín đạt đến trăm vạn khí Niết Bàn, cũng không phải không có khả năng.
Ngoài ra, biển kiếm ở mi tâm của Lâm Nhất, cũng đạt tới mức ba nghìn trượng.
Lửa tinh thần trên biển kiếm vô cùng nóng bỏng, to như bánh xe nghiền, khoảng cách đến Tinh Hà kiếm ý đại thành đã không còn xa.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!