Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Tửu quán nhà cây.

Hân Nghiên nhìn theo bóng lưng Vương Mộ Yên rời đi, sắc mặt biến đổi bất định.

Chuyện hôm nay vòng qua vòng lại, xoay tới xoay lui, kết quả lại đổ hết lên người Dạ Khuynh Thiên vốn chẳng hề dính dáng.

Rốt cuộc Vương Mộ Yên đang tính toán gì?

Hân Nghiên đã sớm nhìn ra Vương Mộ Yên này có chỗ quỷ dị, nhưng mọi chuyện diễn ra quá nhanh, quan trọng nhất là hoàn toàn không đoán được đối phương muốn làm gì.

"Trước mắt cứ đưa Nam Cung Phục Dạ về thanh Lục Thánh xem thương thế ra sao, nghĩ cách chữa trị cho huynh ấy", Hân Nghiên thu lại dòng suy nghĩ, vẫn phải xử lý chuyện trước mắt cái đã.

Lồng ngực Nam Cung Phục Dạ bị đánh nát, còn Vương Tử Nhạc tình trạng tạm thời đã ổn, nhưng vẫn coi là tình thế hiểm nghèo ngàn cân treo sợi tóc.

"Thiên Âm Thanh Nữ một mình vao Vạn Phần Cốc, có phải hơi nguy hiểm không?"

Vương Tử Nhạc nói giảm nói tránh.

Y thực ra muốn ám chỉ việc Hân Nghiên có nên phái người âm thầm bám theo Vương Mộ Yên, xem rốt cuộc nàng ta định làm gì hay không.

"Phái ai đi? Ai có thể theo kịp nàng ta? Dù có theo kịp, có thể chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện sao?"

Hân Nghiên bình tĩnh nói, bây giờ phái người đi theo dõi Vương Mộ Yên tuyệt đối không phải chủ ý tốt.

Người được phái đi, e rằng ngay cả mạng mình còn khó giữ.

Thích hợp nhất là để Hân Nghiên tự ra tay, nhưng Nam Cung Phục Dạ trọng thương hôn mê, hiện giờ nàng ta chính là người đứng đầu đám người này, căn bản chẳng thể rời đi.

...

Vạn Phần Cốc, bình nguyên Huyết Vụ.

Lâm Nhất ngồi xếp bằng trên đài cao, hai tay đặt lên đầu gối, liên tục tạo ra những thủ ấn khác nhau.

Trước ngực hắn lơ lửng một viên bảo châu màu vàng kim, bên trong bảo châu liên tục trào ra huyết quang, bị kiếm hải nơi ấn đường nuốt sạch.

Xung quanh hắn có hư ảnh thiên long và thần phượng lượn quanh, trên đỉnh đầu là quang mang tinh tu chiếu rọi bốn phương tám hướng.

"Quả nhiên viên bảo châu màu vàng này vô cùng phi phàm, ít nhất mạnh hơn viên tội nghiệt bảo châu màu bạc trước đó phải hơn mười lần. Hơn nữa sức mạnh tội nghiệt ẩn chứa bên trong càng thêm tinh khiết, gần như không có bất kỳ tác dụng phụ nào".

Sau mấy ngày khổ tu, Lâm Nhất đã luyện hóa viên bảo châu được bảy tám phần, chỉ còn nửa bước nữa là chạm tới đại viên mãn đỉnh phong của cảnh giới Niết Bàn thất nguyên.

Về phần kiếm hải nơi ấn đường lại càng đạt đến một bước tiến khó có thể tưởng tượng, gần như hoang đường.

Kiếm hải rộng mênh mông đã đạt tới độ dài sáu nghìn trượng, ngọn lửa tinh thần do kiếm ý ngưng tụ từ kích cỡ viên đan hoàn lúc ban đầu, bây giờ đã to bằng cái cối xay.

Thần kỳ ở chỗ, tỉ lệ giữa ngọn lửa tinh thần và kiếm hải vẫn không hề thay đổi. Nhìn từ xa, ngọn lửa tinh thần vẫn chỉ như một viên đạn nhỏ, chỉ là càng rực rỡ chói mắt, tựa như một ngôi sao thật sự.

Kiếm ý đã tinh tiến rất nhiều, nhưng còn một quãng đường nữa mới tới đại thành.

Chuẩn xác mà nói, lượng thì đã đủ, nhưng muốn sinh ra biến hóa về chất, vẫn cần một bước đột phá về ý cảnh.

Lâm Nhất không hề non nóng, ở nui Phi Vân hắn còn hai thiên tầng chưa đột phá. Đợi sau khi đột phá, hắn có thể thật sự lột xác.

Dù vậy, kiếm ý hiện tại của hắn cũng đã cường đại tới mức khó tin.

Còn về việc tu vi đột phá, Lâm Nhất lại không muốn chờ thêm nữa.

Chỉ còn nửa bước là có thể đột phá, nhưng càng tới gần, quá trình tu luyện càng gian nan.

Việc tấn thăng cảnh giới Niết Bàn bát nguyên khó hơn xa tưởng tượng của Lâm Nhất, thánh thể của hắn liên tục phải chịu lực va chạm kịch liệt.

Không ngừng bị thương, không ngừng chữa trị, sau đó lại tiếp tục xung kích, cứ thế luân hồi, điên cuồng liều mạng!

Hắn cắn răng chịu đựng nỗi đau kịch liệt, không hề dám thả lỏng dù chỉ một khắc.

Hắn gần như ngày đêm không ngừng thử đột phá, máu thấm ra từ lỗ chân lông buổi sáng vừa mới đóng vảy, đến tối trên người lại chằng chịt vết rách mới, huyết dịch tươi rói lại tràn ra.

Mặt đất nơi hắn ngồi xếp bằng đã bị máu tươi thấm vào, vô hình trung kéo dài đến mấy trượng.

Thỉnh thoảng Bạch Thanh Vũ mở mắt, trong đáy mắt toàn là vẻ kinh ngạc, sau kinh ngạc là xót xa.

Khổ quá rồi!

Đến giờ nàng ta mới hiểu vì sao đối phương lại mạnh đến vậy, chỉ riêng nỗi khổ này đã là điều người thường khó mà tưởng tượng nổi.

Nàng ta nhìn đến mức da đầu tê dại, khó mà tin nổi, trước giờ chưa từng nghĩ tu luyện lại có thể đau đớn đến vậy.

Làm gì có thiên tư tuyệt luân, làm gì có cái gọi là Niết Bàn chi nguyên, Dạ đại ca từ đầu đến cuối vẫn luôn cắn răng bước đi trong nghịch cảnh.

"Sư tôn, Dạ đại ca có phải liều mạng quá rồi không?" Bạch Thanh Vũ khẽ hỏi.

Tiểu Băng Phượng khẽ thở dài, buông lời nhàn nhạt: "Mới thế này thì có là gì, coi như thao tác cơ bản thôi. Luận căn cốt, hắn còn chẳng xứng xách giày cho con nữa là. Con phải biết, hắn là Hậu Thiên Thánh thể, ban đầu ngay cả Linh thể cũng không có, từng bước từng bước đi tới ngày hôm nay. Những nỗi khổ hắn từng trải qua, con căn bản không tưởng tượng nổi".

"Á ... "

Bạch Thanh Vũ kinh hãi.

Nàng ta xuất thân thế gia đại tộc, trong mắt bọn họ, Linh thể gần như đã là đồ bỏ đi, ít nhất cũng phải là Linh thể Tiên Thiên cửu phẩm, phía trên còn đủ loại Bảo thể

Dù là Thánh thể, cũng không tính là đặc biệt hiếm có.

Thánh cổ thế gia có rất nhiều tài nguyên và truyền thừa, có thể giúp người ta sở hữu Hậu Thiên Thánh thể, chỉ ai sở hữu Tiên Thiên Thánh thể cực kỳ hiếm có mới được coi là yêu nghiệt chân chính.

Bản than Bạch Thanh Vũ chính là Tien Thiên Cực Âm Thánh thể, nhưng bản thân nàng ta trước nay chưa từng coi đó là việc gì to tát.

Đời nhiều khi là thế, cái ngươi đã sẵn có sẽ không thấy trân quý, thậm chí còn chẳng thèm để ý.

Nhưng ngươi lại không biết, thứ ngươi sinh ra đã có, người khác dốc sức mười năm hai mươi năm, lấy mạng ra đánh cược còn không chắc giành được.

Nang ta chua bao gio nghĩ toi, Da Khuynh Thien ban đau đen Linh the cũng không có.

"Dạ đại ca, thật sự không dễ dàng gì", Bạch Thanh Vũ thành khẩn nói, trong mắt toàn là sự kính phục.

Tiểu Băng Phượng chậm rãi nói: "Trời không bạc đãi kẻ cần cù, hắn đã sớm quen ngược dòng ma đi".

"Ra là vậy ... "

Bạch Thanh Vũ thì thầm, lại ngồi xếp bằng xuống, trong lòng âm thầm cảm thán chẳng trách Dạ đại ca lại mạnh như thế.

Ta cũng phải cố gắng mới được, nếu không sau này sẽ bị Dạ đại ca bỏ lại ngày càng xa.

Rắc!

Năm ngày sau, viên bảo châu màu vang kim lơ lng trước ngực Lâm Nhất xuất hiện những vết nứt mỏng manh.

Phụt!

Khi bảo châu hoàn toàn nổ tung, Lâm Nhất phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch đến cực điểm. Một luồng khí tức bùng nổ dữ dội, mọi loại dị tượng xung quanh đồng loạt tan vỡ.

Lâm Nhất hít sâu một hơi, giơ tay phải lên rồi từ từ ép xuống.

Ong!

Bất kể là kiếm ý đang bạo động nơi ấn đường hay khí Niết Bàn rối loạn trong cơ thể đều dần dần lắng xuống.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!