Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Thân thể không đầu của Kim Huyền Dịch bỗng nhiên ngã xuống, đôi tay Kỳ Lân của y cực kỳ nặng nề, rơi đến đài Phong Vân bụi đất cuồn cuộn.

Mọi người như tỉnh mộng, định thần nhìn đài Phong Vân, chỉ còn Lâm Nhất đứng thắng.

Cho đến lúc này, mọi người mới hoàn toàn tin rằng, Kim Huyền Dịch đã chết!

Người trên bảng Nhân Vương này đều là nhân vật truyền kỳ, hoàng kim yêu nghiệt sắp tỏa sáng rực rỡ trong Thịnh thế, kẻ hung ác trong truyền thuyết từng chém giết Bán Thánh cảnh giới Thanh Nguyên, thật sự đã chết.

Chết trong tay Dạ Khuynh Thiên, nhân tài mới nổi của Thiên Đạo Tông, kỳ tài kiếm đạo năm trăm năm khó gặp trong truyền thuyết.

"Chuyện này sao có thể ... "

Mọi người ở Thiên Đạo Tông, sắc mặt Vương Mộ Yên tái nhợt, không tự chủ được kinh hô.

Người khác không biết, nhưng nàng ta rất rõ, Kim Huyền Dịch từng chém giết Bán Thánh.

Tuy nói chỉ là Bán Thánh cảnh giới Thanh Nguyên, nhưng đó cũng là cường giả Thánh Đạo có thánh khí, tuyệt đối không phải cảnh giới Niết Bàn có thể sánh bằng.

Rõ ràng Kim Huyền Dịch còn rất nhiều thủ đoạn chưa thi triển, vậy mà cứ thế nhẹ nhàng chết đi.

Chết dưới kiếm vô cùng kinh diễm đó, nhanh đến mức khiến người ta không thể chấp nhận.

Cho dù thắng cũng phải là thắng thảm mới đúng, kết quả như vậy thật sự khiến người ta khó tin.

"Thánh nữ có ý gì?”

Sắc mặt Hân Nghiên không tốt nhìn qua, những người khác của Thiên Đạo Tông cũng khá khó hiểu mà nhìn.

Vương Mộ Yên giật mình bừng tỉnh, cười gượng nói: "Tuy ta đoán Dạ Khuynh Thiên có thể thắng, nhưng không ngờ thắng dễ dàng như vậy."

Lúc này mọi người mới giải được nghi ngờ, thực ra họ cũng giống Vương Mộ Yên, không ngờ Dạ Khuynh Thiên có thực lực như vậy.

Thạch Phong thở dài, nói: "Ta cũng vậy, quả thực như đang mơ."

Rất nhanh, ông ta cười lớn, hưng phấn nói: "Dạ Khuynh Thiên đã giết Kim Huyền Dịch, cũng coi như lấy được hoa Huyết Thần, sau hôm nay uy danh Thiên Đạo Tông ta cung se tang mạnh, Dạ Khuynh Thiên chính la đứng đầu bảng Nhan!"

Ông ta vô cùng vui mừng, vốn là nước cờ bỏ đi, vậy mà được cứu sống.

Hân Nghiên rất bình tĩnh, nói: "Chỉ sợ không đơn giản như vậy."

Vương Tử Nhạc cười nói: "Thời khắc then chốt vẫn phải dựa vào Dạ sư huynh, mười tám năm trước Kiếm Kinh Thiên được xưng là một kiếm kinh thiên. He he, ta thấy hiện tại Dạ sư huynh có thể gọi là một kiếm khuynh thiên, ai dám không phục!"

"Một kiếm khuynh thiên?"

Đúng lúc này, Trương Tử Lăng đứng bên cạnh Cửu Dương Bán Thánh của Minh Tông, gã tuấn lãng phi phàm, khí độ bất phàm, cười khinh nói: "Dạ Khuynh Thiên, dám hỏi kiếm này của ngươi tên là gì?"

Trên đài Phong Vân, Lâm Nhất liếc người này, nói: "Khoảnh Khắc Ánh Sáng.”

"Khoảnh Khắc Ánh Sáng, kiếm này nhanh đến mức không có dấu vết, quả thật xứng với cái tên này."

Trương Tử Lăng khen, rồi chuyển giọng nói: "Nhưng cuối cùng cũng chỉ là mưu mẹo thôi. Bất kể tu vi hay căn cơ, hoặc là cơ duyên, ngươi đều kém xa Kim Huyền Dịch.”

"Theo ta biết, Kỳ Lân có bốn đại truyền thừa, Lôi, Hỏa, Phong, Thủy. Kim Huyền Dịch có được truyền thừa Lôi Kỳ Lân, sức mạnh Kỳ Lân của y không chỉ dung nhập vào hai tay, mà còn dung nhập vào hai chân, y luyện hóa viên bảo châu Kỳ Lân, từng dựa vào viên châu này giết Bán Thánh cảnh giới Thanh Nguyên."

Lời nói này của gã khiến mọi người suy ngẫm, dường như đung là như vậy.

"Ngươi muốn nói gì?" Lâm Nhất nói.

Trương Tử Lăng thản nhiên nói: "Ta nói còn chưa đủ rõ sao? Rõ ràng Kim Huyền Dịch chưa dùng hết toàn lực, sở dĩ không dùng hết toàn lực cũng là vì kiêng dè những người kiệt xuất của năm đại thánh địa chúng ta."

“Dù sao y cũng phải tiếp nhận khiêu chiến của tất cả thánh địa, không thể dốc hết toàn lực với ngươi, ngươi chỉ là thừa nước đục thả câu, thừa lúc người gặp nguy thôi. Nếu giao đấu tiếp, e rằng ngay cả một chiêu ngươi cũng không chống nổi."

Lâm Nhất nói: "Thì ra là vậy, vậy trận này ngược lại là ta thua sao?"

Trương Tử Lăng chậm rãi nói: "Cũng không hẳn, thắng thì chắc chắn là ngươi thắng, chỉ là thắng không quang minh chính đại thôi. Trong lòng ngươi tự biết là được, đừng thật sự nghĩ mình là đứng đầu bảng Nhân Vương, có thể một kiếm khuynh thiên."

Những người kiệt xuất của các đại thánh địa khác, Ngô Tuấn của Thần Hoàng Sơn, Thành Đạo Nguyên của Thiên Viêm Tông, Trương Cừu của Vạn Lôi Giáo, còn có Cốc Vân Phi của Thần Đạo Các, mỗi người đều gật đầu, rất tán thành lời nói này.

Trương Tử Lăng xem như đã nói trúng tâm ý của họ, nếu không phải bọn họ khiến Kim Huyền Dịch kiêng dè, ngay cả một chiêu đối phương cũng không chống nổi.

Trương Tử Lăng thấy Lâm Nhất không nói gì, ngẩng đầu hơi có vẻ khinh thường nói: "Sao, không phục? Chẳng lẽ nhất định phải để ta nói toạc hết kiếm kia của ngươi sao?"

Lâm Nhất ngẩng mắt nói: "Xin được nghe rõ."

Trương Tử Lăng ngạo nghễ cười, lạnh lùng nói: "Ngươi đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, đã là chiêu kiếm thì nhất định sẽ có dấu vết. Ngươi lừa được người khác, nhưng không lừa được Trương Tử Lăng ta, ta có một kiếm, ngươi cũng xem thử đi."

Vừa dứt lời, tay phải gã nắm lấy chuôi kiếm.

Ầm!

Trong chớp mắt ánh sáng bùng lên, chói đến mức khiến người ta không mở nổi mắt, khi tầm nhìn của mọi người khôi phục, đài trên Phong Vân xuất hiện thêm hai đạo kiếm ngân giao nhau.

Đài Phong Vân có thánh văn đan xen, mặt đất lát đá vô cùng cứng rắn, nhưng hai vết này cực kỳ trơn nhẫn.

Có thể tưởng tượng, kiếm mang này sắc bén đến mức nào

Mà điểm giao nhau của hai đạo kiếm ngân dài trăm trượng này, vừa vặn ở ngay trước sát người Lâm Nhất.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!