Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

"Đó là thứ nhất, thứ hai là tuy kiếm này uy lực khá lớn, nhưng ngươi quá chậm. Bất kể là tốc độ ra kiếm hay thân pháp của ngươi, cho nên ngươi mới liên tục làm tê liệt Kim Huyền Dịch, khiến y sơ ý mà chủ động tiếp cận ngươi, trình độ kiếm đạo thực sự của ngươi không hề mạnh như vậy."

Lâm Nhất không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn gã.

"Hình như có chút đạo lý?"

"Trương Tử Lăng này quá lợi hại, liếc mắt đã nhìn thấu huyền cơ, quả không hổ là kiệt xuất của Minh Tông."

“Ta đã nói rồi mà, Kim Huyền Dịch là nhân vật truyền kỳ, sao có thể dễ dàng chết như vậy."

"Thật đáng tiếc, thực lực cả người còn chưa triển khai đã chết, tâm cơ Dạ Khuynh Thiên này sâu thật."

Trong võ đài bàn tán xôn xao, ngay cả Khúc Đoan cũng khẽ gật đầu.

Như vay thì hợp lý rồi, Kim Huyen Dịch vẫn là vô địch bảng Nhân Vương, Dạ Khuynh Thiên chỉ là thừa nước đục thả câu, thừa lúc người gặp nguy.

Thực lực thật sự của y mạnh hơn Dạ Khuynh Thiên rất nhiều, vậy việc y thua Kim Huyền Dịch cũng hoàn toàn không phải chuyện gì lớn.

"Tâm cơ Dạ Khuynh Thiên này hơi sâu, ngay cả ta cũng bị lừa." Khúc Đoan khẽ nói.

"Ta sao cảm thấy không đúng lắm."

Lý Ngạn Tiên nhỏ giọng lẩm bẩm, gã cảm thấy kiếm kia không chỉ nhanh, mơ hồ còn có dị tượng mở trời lập đất.

Trời lên đat xuống, như thể loại luan hồi nào đó bị mở ra, khi ngươi muốn nhìn rõ thì ánh sáng đã sớm biến mất, mọi thứ trở nên không dấu vết.

Loại ánh sáng đó và ánh sáng mà Trương Tử Lăng thể hiện hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.

Ý cảnh trong đó gã không hiểu rõ, nếu phải so sánh thì giống như ánh nến với hào quang mặt trời mặt trăng.

"Có gì mà cảm thấy không đúng, lát nữa nếu không ai lên đài, ta sẽ lên."

Khúc Đoan nóng lòng muốn thử, cảm thấy cơ hội lấy lại thể diện đã đến.

Trên đài Phong Vân, Lâm Nhất nhìn Trương Tử Lăng nói: "Ngươi nói xong chưa?”

Trương Tử Lăng chậm rãi cười nói: "Không vội, còn điểm cuối cùng, trong lúc ánh sáng lóe lên, ngươi chỉ xuất một kiếm, còn ta xuất hai kiếm. Nếu gặp ta, ngươi rất khó có cơ hội rút kiếm."

Lâm Nhất làm động tác mời, nói: "Vậy ngươi lên đi."

Trương Tử Lăng cười nhạo nói: "Như vậy không hay đâu, trên đài Phong Vân có thể đánh chết người đấy, dù sao ngươi cũng là kỳ tài kiếm đạo năm trăm năm khó gặp của Thiên Đạo Tông, chết như vậy thì quá không đáng."

Lâm Nhất nói: "Không sao, ngươi nói nhiều như vậy, cũng phải cho ngươi cơ hội thử xem."

Nói đến đây, Lâm Nhất dừng, nhìn quanh bốn phía nói: "Những người kiệt xuất của các thánh địa khác nếu không phục, cũng có thể thử, cứ việc lên đài là được."

Thần Hoàng Sơn, Thiên Viêm Tông, Vạn Lôi Giáo, Thần Đạo Các lập tức có bốn thân ảnh đứng dậy, trong mắt tràn đầy chiến ý.

Vút!

Nhưng trước bọn họ, Trương Tử Lăng đã bay ngang trời lên, rơi xuống đài Phong Vân.

"Một kiếm phân thắng bại." Lâm Nhất nói.

Khóe miệng Trương Tử Lăng hơi nhếch lên, hai mắt khẽ nheo, trong mắt lộ ra vẻ lạnh lẽo, nhe răng cười nói: "Đúng ý ta."

Vút!

Ánh sáng trên đài chồng lên nhau, mắt mọi người hoa lên, Lâm Nhất và Trương Tử Lăng đều đứng tại chỗ, không hề động đậy.

Chỉ là kiếm của Trương Tử Lăng đã xuất khỏi vỏ, còn kiếm của Lâm Nhất vẫn còn trong vỏ, trên dưới Minh Tông thấy cảnh này, không khỏi chấn động lớn, vô cùng hưng phấn.

"Trương Tử Lăng này mạnh thật, đúng như gã nói, Dạ Khuynh Thiên quả thực không có cơ hội rút kiếm." Khúc Đoan thở dài.

Trên đài Phong Vân, Lâm Nhất thản nhiên nói: "Đừng lắc đầu."

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!